Australia và hành trình “không ngủ” tại World Cup

Họ rời sân BC Place sau nửa đêm. Lên xe buýt thẳng ra sân bay Vancouver - Canada. Cất cánh lúc 2 giờ sáng. Và đến tận 5 giờ sáng, những chú “Kangaroo” mới được chạm vào giường của mình tại Oakland. Đó không phải là một lịch trình du lịch của một đội bóng giàu có. Đó là câu chuyện của Australia – đội đã đánh bại “ngựa ô” Thổ Nhĩ Kỳ 2-0 ở trận ra quân, và đang vật lộn với sự khắc nghiệt của một World Cup được tổ chức trên ba quốc gia.

Australia và hành trình “không ngủ” tại World Cup

Kiệt sức” theo cách ngọt ngào nhất

Connor Metcalfe, người hùng ghi bàn ấn định tỷ số, thừa nhận: “Thật điên rồ khi ghi bàn và giành chiến thắng. Bạn không thể có khởi đầu nào tốt hơn thế”. Nhưng 22 giờ sau khoảnh khắc lịch sử ấy, điều anh cảm thấy rõ nhất là sự mệt mỏi. “Tôi chỉ có khoảng 4-5 tiếng ngủ. Thành thật mà nói, tôi kiệt sức”, Metcalfe nói với The Guardian.

Đây là lần đầu tiên trong đời anh phải bay xuyên đêm ngay sau một trận cầu World Cup. Thông thường, các cầu thủ sẽ ở lại khách sạn, nghỉ ngơi, rồi mới di chuyển vào ngày hôm sau. Nhưng với lịch thi đấu dày đặc và khoảng cách địa lý quá lớn, Australia đã phải chấp nhận phương án “tức tốc”. Họ bắt xe buýt từ BC Place sau 0 giờ, ra sân bay chờ chuyến bay lúc 2 giờ sáng, và hạ cánh xuống Oakland, California lúc bình minh. “Thường sau trận đấu tôi rất khó ngủ. Bay về muộn thì cũng lạ, nhưng tốt nhất là về càng sớm càng tốt”, Metcalfe giải thích.

2026-06-15_213015.png

Lứa trẻ vàng của “xứ sở chuột túi”

Chiến thắng trước Thổ Nhĩ Kỳ – một đội bóng được mệnh danh là “ngựa ô” trước giải – càng đặc biệt hơn bởi đội hình ra sân của Australia có độ tuổi trung bình chỉ… 24. Patrick Beach trong khung thành mới 22 tuổi. Paul Okon-Engstler ở hàng tiền vệ mới 21. Và người mở tỷ số Nestory Irankunda – cái tên đang khiến châu Á phải nhắc nhiều – mới 20 tuổi. Cam Burgess, ở tuổi 30, là “già nhất” đội.

Burgess, cầu thủ sinh ra ở Scotland nhưng lớn lên tại Perth - Australia, được xếp đá cặp trung vệ với Harry Souttar – một người cũng… sinh ra ở Scotland. Họ đã cùng nhau xem Scotland giành chiến thắng đầu tiên sau 36 năm tại World Cup, với người em trai John Souttar của Harry ngồi trên ghế dự bị. Nhưng Burgess không hề hối hận khi chọn Australia. “24 giờ qua là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất sự nghiệp của tôi”, anh nói.

Và dù là người giàu kinh nghiệm nhất, Burgess không phải “đàn anh” theo cách truyền thống. “Chẳng có điều gì các cậu ấy cần phải dựa dẫm vào tôi cả”, anh cười. “Tôi chỉ cố gắng giữ bình tĩnh và cất lên tiếng nói khi cần. Các cậu ấy đang trên một quỹ đạo phát triển tuyệt vời, và đã cho thấy điều đó”.

Hướng đến nước Mỹ và giấc mơ tiếp theo

Hành trình của Australia sẽ chưa dừng lại. Họ sẽ phải đối đầu với đồng chủ nhà Mỹ tại Seattle vào cuối tuần này. Lại một chuyến bay nữa, lại một sự xáo trộn nhịp sinh học. Nhưng tinh thần chiến thắng đã ngấm vào máu các cầu thủ. “Cứ từ từ, tận hưởng khoảnh khắc với gia đình và bạn bè, rồi tập trung cho trận tiếp theo, làm việc chăm chỉ và tiếp tục”, Burgess nói về triết lý sống còn của đội.

Điều đáng nói là Australia đã không hề có sự chuẩn bị thể lực nào đặc biệt cho việc di chuyển xuyên đêm. Họ tập nhẹ, chạy quanh sân, và để các cầu thủ tự phục hồi. Aiden O’Neill, người chơi trọn 90 phút cùng Metcalfe, thừa nhận: “20 phút cuối, tôi nhìn ra băng ghế dự bị chờ được thay, nhưng rồi phải cắn răng chiến đấu tiếp”.

Và có lẽ, chính sự “ăn ngủ cùng nhau” trong những hoàn cảnh éo le ấy đã tạo nên một tập thể gắn kết. Khi mệt mỏi, khi phải bay vào lúc nửa đêm, khi chỉ có 4 tiếng để ngủ, người ta mới thực sự hiểu giá trị của việc “cùng nhau chiến đấu”. Và với một đội bóng trẻ trung, khát khao như Australia, thứ tinh thần ấy còn quý hơn mọi chiến thuật.

Dù có phải thức trắng thêm bao nhiêu chuyến bay nữa, họ cũng sẵn sàng. Bởi đơn giản, một khởi đầu như mơ thế này, đáng để họ mất ngủ.

Tin cùng chuyên mục