Thấy gì từ chức vô địch của Công an Hà Nội?

Chiến thắng 2-0 trước Thanh Hóa ngay trên sân Hàng Đẫy ở vòng 23 không chỉ giúp CAHN đăng quang V-League 2025-26 sớm 3 vòng đấu, mà còn mở ra nhiều dấu ấn đặc biệt về một triều đại mới đầy tham vọng. Dưới bàn tay của HLV Mano Polking, đội bóng ngành Công an đang xây dựng một lối chơi giàu bản sắc, khát khao vươn ra biển lớn.

Ảnh: VPF
Ảnh: VPF

Chức vô địch của sự thống trị

Không khó để tìm những con số chứng minh CAHN xứng đáng. Sau 23 vòng đấu, đội bóng của HLV Mano Polking giành được 19 chiến thắng – kỷ lục mới của V-League hiện đại. Họ chỉ thua đúng một trận duy nhất trong cả mùa giải, và mãi đến vòng 15 mới nhận trận thất bại đầu tiên sau chuỗi bất bại dài ấn tượng. Và ngay cả trận thua đó, cũng chỉ đến từ đối thủ lớn nhất: Hà Nội FC, đội bóng đã phủ cái bóng quá lớ lên V-League cho đến khi những CAHN hay Thép Xanh Nam Định xuất hiện để đảo chiều cục diện.

Hàng công của CAHN ghi nhiều bàn nhất giải với 55 pha lập công; hàng thủ chỉ thủng lưới 19 lần – cùng với Thể Công Viettel, đây là con số thấp nhất giải đấu. Với 60 điểm sau 23 vòng, CAHN hơn nhì bảng đến 11 điểm khi giải vẫn còn 3 vòng. Nếu tiếp tục gom đủ điểm trong 3 vòng cuối, họ còn có cơ hội xô đổ kỷ lục 64 điểm mà Hà Nội FC thiết lập năm 2018 – mùa giải được xem là hoàn hảo nhất lịch sử V-League 14 đội.

Đây là danh hiệu V-League thứ hai của CAHN sau lần đầu năm 2023. Nhưng cách thức đăng quang lần này khác biệt hoàn toàn: mùa 2023 còn nhiều phần nhờ đối thủ vấp ngã, phải đợi đến vòng cuối cùng trong bối cảnh không có HLV chính thức trên băng ghế chỉ đạo. Còn lần này là sự kiểm soát tuyệt đối từ đầu đến cuối. Không có cuộc rượt đuổi nào, không có kịch bản đảo lộn – chỉ có một đội bóng đi thẳng từ vạch xuất phát đến đích mà không nhìn lại.

Bàn tay Polking và triết lý không thỏa hiệp

Chức vô địch này không thể không nhắc đến HLV Mano Polking. Người đàn ông Brazil sinh năm 1976, từng là dẫn dắt Thái Lan vô địch AFF Cup 2 kỳ 2020- 2022, đã biến CAHN thành một cỗ máy bóng đá tổ chức cao với triết lý tấn công rõ ràng. Sau trận thắng Thanh Hóa, ông không che giấu niềm hạnh phúc: "Tôi thực sự rất tự hào. Chúng tôi chỉ thua đúng một trận, giành được rất nhiều điểm. Tôi nghĩ chúng tôi hoàn toàn xứng đáng trở thành nhà vô địch".

Dưới tay Polking, những cầu thủ trẻ như Nguyễn Đình Bắc, Phạm Minh Phúc được nâng tầm; những cái tên ít danh tiếng hơn như Thành Long cũng bước ra ánh sáng. Điểm đáng chú ý trong triết lý huấn luyện của ông là khả năng duy trì sự cân bằng: khi các ngoại binh như Alan hay Leo Artur bị phong tỏa, những cầu thủ nội luôn sẵn sàng tạo ra khác biệt, và ngược lại.

Nếu có một chi tiết nhỏ làm đậm thêm màu sắc cho đêm vô địch, đó là vụ "tranh nhau đá phạt đền" giữa Nguyễn Đình Bắc và Alan Sebastiao. Trước đó, Đình Bắc đang trải qua giai đoạn thăng hoa khó tin: 10 bàn thắng chỉ trong 6 trận, khiến nhiều người kỳ vọng chân sút nội trẻ tuổi này sẽ vươn lên chiếm ngôi Vua phá lưới. Rồi khi quả phạt đền xuất hiện trong trận đăng quang, cả hai tranh luận căng thẳng trên sân – và Alan là người giành quyền đá, ghi bàn mở tỷ số.

Với Đình Bắc, hậu quả thực tế không nhỏ. Sau sự cố đó, anh tịt ngòi ở trận đăng quang, thậm chí rời sân vì chấn thương. Alan hiện dẫn đầu danh sách Vua phá lưới, bỏ xa Đình Bắc đến 5 bàn. Nhưng với HLV Polking, thì ông không coi đây là vấn đề: "Tôi thích việc cả hai đều có khát vọng ghi bàn, muốn nhận trách nhiệm đá phạt đền, còn hơn là không có ai đủ dũng khí để bước lên”.

Câu chuyện này lại gợi lên một góc nhìn khác – tích cực hơn. Việc một cầu thủ nội trẻ như Đình Bắc dám tranh quyền đá phạt đền với một ngoại binh dày dạn kinh nghiệm, dám đặt cái tôi của mình lên bàn giữa một trận đấu lịch sử, cho thấy thế hệ cầu thủ này đang trưởng thành theo cách mà bóng đá Việt Nam cần. Không khép nép, không dè dặt – và đó cũng là một phần di sản mà Polking để lại trong hành trình xây dựng CAHN.

Câu hỏi còn bỏ ngỏ

Chức vô địch của CAHN mùa này không chỉ là câu chuyện của một đội bóng. Sự vượt trội của họ đặt ra nhiều câu hỏi: CAHN thật sự mạnh hay là do các đối thủ khác yếu đi, đồng nghĩa chất lượng V-League sụt giảm mà tiêu biểu là việc Hà Nội FC có nguy cơ lần đầu tiên văng ra khỏi tốp 3 kể từ 2009? Còn nếu CAHN vô địch vì quá mạnh, liệu điều đó có thể hiện ở sân cỏ quốc tế?

Ngay sau khi đăng quang, HLV Polking tuyên bố mục tiêu tiếp theo: "Chúng tôi muốn vô địch V-League hàng năm. Và giờ đây chúng tôi đang có cơ hội để bước ra đấu trường AFC Champions League Elite – ở đó, chúng tôi muốn thể hiện chất lượng mà đội hình này đang sở hữu". Sự tự tin ấy không phải không có cơ sở, đặc biệt khi CLB vừa gia hạn hợp đồng với ông đến năm 2028 – một cam kết cho thấy ban lãnh đạo chia sẻ tầm nhìn dài hạn đó.

Tin cùng chuyên mục