Đây là sự thay đổi có ý nghĩa thực chất với bóng đá Việt Nam. “Cánh cửa” vào sân chơi thế giới ở cấp độ trẻ đã mở rộng. Không phải ngẫu nhiên mà VFF lồng ghép mục tiêu dự World Cup trong định hướng phát triển bóng đá trẻ vào chiến lược dài hạn đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045, phù hợp với Đề án phát triển thể thao Việt Nam được Chính phủ phê duyệt năm 2025.
Cơ hội thực sự mở ra nhưng nếu trong 5 giải U17 World Cup liên tiếp được Qatar đăng cai từ năm 2025 đến 2030, các đội tuyển U17 Việt Nam không cụ thể hóa được mục tiêu giành quyền tham dự, thì có thể xem như đã thất bại về phương diện chiến lược. Tương tự, nếu thế hệ U17 hiện tại giành vé dự U17 World Cup, nhưng sau đó họ không thể phát triển tài năng ở cấp độ CLB, không giữ được vị trí trên các tuyến U19 hay U23, cũng không thể xem là thành công.
ẢNH: AFC
Nói cách khác, thách thức cho bóng đá Việt Nam là không để lãng phí nguồn lực trẻ, phải tạo điều kiện để họ phát triển tài năng đều đặn, trưởng thành qua từng lứa tuổi, xa hơn chính là vun đắp cho khát vọng xuất hiện ở đấu trường World Cup thực sự cho đội tuyển bóng đá nam Việt Nam trong tương lai.
Qua những thành công của bóng đá Việt Nam từ đầu năm đến nay, điểm yếu về thể hình của U17 hay U23 Việt Nam đã được bù đắp phần nào bằng tư duy chơi bóng hiện đại và vận hành hệ thống chiến thuật. Nhưng đó là điều chỉ có từ việc được chơi bóng nhiều, chơi trong sự cạnh tranh và sự mạo hiểm về chiến thuật. Vấn đề là các cầu thủ tài năng này, nếu không được nuôi dưỡng trong một hệ sinh thái đủ mạnh thì sớm muộn cũng sẽ bị “lãng quên” giữa môi trường khắc nghiệt của bóng đá chuyên nghiệp.
Để không lãng phí, bóng đá Việt Nam cần hành động cụ thể. VFF phải siết lại tiêu chuẩn cấp phép CLB liên quan đến đào tạo trẻ, biến việc duy trì đội U17, U19 thi đấu thực chất thành điều kiện bắt buộc để tham dự các giải chuyên nghiệp. Giải vô địch U17, U19 quốc gia nên được tổ chức với lịch thi đấu đủ dày để mỗi cầu thủ tích lũy ít nhất 20 trận cạnh tranh có chất lượng mỗi năm. Triết lý đào tạo giữa đội tuyển và CLB cần được kết nối, để cầu thủ không phải làm quen lại từ đầu mỗi lần được triệu tập.
Bên cạnh đó, không thể không nhắc đến vai trò của nguồn lực tài chính từ các giải đấu quốc tế. Với việc FIFA tổ chức U17 World Cup thường niên và Qatar sẵn sàng đầu tư, các đội tuyển giành quyền tham dự sẽ nhận được khoản hỗ trợ đáng kể. Đây là nguồn vốn quý giá để tái đầu tư cho hệ thống đào tạo trẻ, nếu biết sử dụng đúng mục đích.
Cùng với những khoản tài trợ thường niên được FIFA phân bổ hàng năm, VFF cần có kế hoạch phân bổ cụ thể, không chỉ cho đội tuyển quốc gia mà còn cho các trung tâm đào tạo trẻ ở địa phương, nhằm tạo ra một mạng lưới phát hiện và bồi dưỡng tài năng rộng khắp từ các tỉnh thành.