Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên ở Vitality Stadium, cách đó hơn 150km, những tia pháo hoa đỏ rực bùng lên trên bầu trời phía Bắc London. Các cầu thủ Arsenal (đang tập trung theo dõi trận đấu tại Trung tâm Huấn luyện Colney) ôm chầm lấy nhau trong nước mắt và tiếng cười. Họ chụp ảnh cùng mô hình cúp vô địch Premier League, thứ mà họ sẽ được nâng lên thật sự vào chủ nhật tuần này.
Kể từ chức vô địch cuối cùng của Arsenal ở mùa giải 2003-2004, mùa giải bất bại huyền thoại của thầy trò HLV Arsene Wenger, Ngoại hạng Anh đã chứng kiến Chelsea, Man.United, Leicester City, Liverpool và Man.City lần lượt giành ngôi vương. Arsenal đứng nhìn, chờ đợi và đôi khi tưởng như giấc mơ đã nằm ngoài tầm tay.
Không ai phủ nhận việc danh hiệu vô địch của Arsenal mùa này được xây dựng từ một niềm tin đầy... rủi ro. Vào tháng 12-2019, ban lãnh đạo Arsenal đã đặt cược toàn bộ tương lai vào cựu đội trưởng nhưng là một HLV gần như vô danh - Mikel Arteta (37 tuổi, Tây Ban Nha), người chưa từng dẫn dắt bất kỳ đội bóng nào. Rồi từ đó, họ đã phải trải qua 984 ngày đứng đầu bảng mà không thể vô địch, ba mùa giải liên tiếp về nhì (2023, 2024 và 2025) đầy ám ảnh, và những cơn bão chấn thương tưởng chừng sẽ nhấn chìm mọi hy vọng. Nhưng Arteta đã xây dựng lại từng viên gạch cho Arsenal: thay đổi văn hóa trong phòng thay đồ, xây dựng bộ khung phòng thủ thép, và kiên nhẫn đưa những gương mặt trẻ như Saka, Odegaard hay Saliba trở thành trụ cột đẳng cấp thế giới.
Mùa này, Arsenal thủng lưới chỉ 26 bàn, ít nhất giải đấu. Họ chỉ để đối phương tung ra vỏn vẹn 8,2 cú sút/trận - con số tốt nhất 5 giải vô địch hàng đầu châu Âu. Thủ môn David Raya giữ sạch lưới 19 trận, san bằng kỷ lục của huyền thoại David Seaman. Và một thống kê gây sốc: Arsenal đã áp đảo đối thủ về quãng đường di chuyển trong 35/37 trận. Đẳng cấp không chỉ đến từ những pha bóng hoa mỹ, mà còn từ sự cày ải thầm lặng của tiền vệ Declan Rice hay sự chắc chắn của cặp trung vệ William Saliba - Gabriel (thắng 17 trận khi đá cặp cùng nhau).
Ở tuổi 44, Mikel Arteta trở thành HLV trẻ thứ hai trong lịch sử vô địch Premier League. Và có lẽ, điều ngọt ngào nhất không chỉ là chiếc cúp sau 22 năm, mà là cách đội bóng của ông trở lại sau hai thất bại cay đắng trước Man.City vào tháng 4. Họ đã thắng 4 trận liên tiếp, không thủng lưới một bàn nào, để khép lại mạch trận đầy sóng gió.
Thế nhưng, biểu tượng cho sự lì lợm của nhà vô địch lại là... những quả phạt góc. Arsenal đã ghi tới 18 bàn từ tình huống cố định này, phá vỡ kỷ lục của Oldham Athletic năm 1993. Họ có 8 chiến thắng với tỷ số 1-0, nhiều nhất kể từ mùa giải "cú đúp" 1998-1999. Nó không hào nhoáng, nhưng lại đại diện cho một tập thể biết cách thích nghi và giành chiến thắng trong mọi hoàn cảnh.
Cựu thủ môn huyền thoại David Seaman, người từng cùng Arsenal vô địch những năm 1990, viết trên mạng xã hội: "Vô địch Premier League! Khoảnh khắc thật tuyệt vời! Ba phút cuối dài nhất cuộc đời tôi!". Thủ tướng Anh Keir Starmer là một CĐV Arsenal, cũng không giấu được niềm vui: "22 năm dài đằng đẵng. Nhưng cuối cùng, chúng ta đã trở lại vị trí thuộc về mình".
Chủ nhật này tại sân Palace, họ sẽ lần đầu tiên được nâng chiếc cúp bạc bóng loáng sau 22 năm. Và sau đó, ngày 30-5 tại Budapest, Arsenal sẽ nhắm đến một danh hiệu khác - trận chung kết Champions League với PSG, trong cuộc hành trình có thể trở thành mùa giải vĩ đại nhất lịch sử câu lạc bộ.