Thất bại 0-3 trước Everton cuối tuần qua khiến Chelsea của Liam Rosenior hiện kém vị trí thứ năm (Liverpool) 1 điểm trong cuộc đua giành suất dự Champions League mùa tới. Nhưng đây không phải cú vấp ngã đơn thuần. Đó là trận thua thứ tư liên tiếp của Chelsea trên mọi đấu trường, và thứ ba liên tiếp không ghi nổi bàn thắng. Trong chuỗi trận này, họ còn nhận trận thua 2-8 trước Paris Saint-Germain tại vòng 16 đội Champions League.
Kể từ khi HLV Rosenior rời Strasbourg – đội “anh –em” của Chelsea – để thay thế Enzo Maresca vào tháng 1, đội bóng chỉ thắng 3 trong 12 trận. Nhưng chuỗi thành tích kém ấn tượng này phần nào bị lu mờ bởi hàng loạt những ồn ào ngoài sân cỏ: án phạt kỷ lục Premier League 10,75 triệu bảng và lệnh án treo chuyển nhượng liên quan đến các khoản thanh toán bất hợp pháp dưới thời Roman Abramovich, cùng những phát ngôn và hành động khó hiểu của chính HLV Rosenior.
Ông đưa cho Garnacho một tờ giấy ghi chiến thuật khi Chelsea chỉ còn 5 phút để lật ngược cách biệt 6 bàn trước PSG. Ông bảo vệ quyết định các cầu thủ vây quanh bóng – và trọng tài Paul Tierney – trước giờ khai cuộc trong trận thua Newcastle vì họ muốn "tôn trọng trái bóng". Khi có quá nhiều sự xao nhãng, người ta dễ quên đi những gì đang diễn ra trên sân. Và trên sân, Chelsea là một tập thể mất cân bằng, thiếu kinh nghiệm, được dẫn dắt bởi một Rosenior được đôn lên quá sớm và không đủ trang bị.
Rosenior là triệu chứng, không phải nguyên nhân
Nhưng dù Rosenior – người được trao hợp đồng 6 năm khi thay Maresca – đang bắt đầu cảm thấy sức ép từ các cổ động viên, sẽ là sai lầm nếu đổ lỗi mọi vấn đề của Chelsea lên ông. Ở tuổi 41, Rosenior chỉ là triệu chứng của sự rối loạn chức năng tại Chelsea, không phải nguyên nhân. Sự hiện diện của ôn trên băng ghế chỉ đạo bắt nguồn từ triết lý của chủ sở hữu Clearlake Capital và Todd Boehly: chi tiền mạnh tay vào một số vị trí, nhưng tiết kiệm ở những vị trí khác.
Đội hình hiện tại đầy rẫy những tiền đạo cánh được đánh giá quá cao, thường được mua với giá chuyển nhượng phình to, trong khi những vị trí then chốt như thủ môn – và cả huấn luyện viên – lại bị bỏ qua để chọn những lựa chọn giá rẻ. Hãy nhìn vào mùa hè vừa qua: Jamie Gittens từ Dortmund giá 48,5 triệu bảng, Garnacho từ Manchester United giá 40 triệu bảng, Estevao từ Palmeiras giá 29 triệu bảng. Ba cầu thủ trẻ đầy tiềm năng, và Chelsea không thể vận hành nếu thiếu tiền đạo cánh.
Nhưng cùng mùa hè đó, Chelsea đã theo đuổi thủ môn Mike Maignan của AC Milan – một người gác đền giàu kinh nghiệm – nhưng từ chối thương vụ vì cho rằng mức phí 21 triệu bảng là quá đắt. Quyết định đó khiến Chelsea bước vào mùa giải với hai thủ môn Robert Sanchez và Filip Jørgensen. Cả hai đều không đủ giỏi, và cả hai đều mắc sai lầm nghiêm trọng trong những tuần gần đây. Rosenior đã thay Sanchez bằng Jørgensen ở lượt đi gặp PSG, và người Đan Mạch mắc hai sai lầm dẫn đến bàn thua. Cuối tuần trước, Sanchez trở lại và cũng mắc sai lầm dẫn đến bàn thua.
Vậy là câu lạc bộ đã chi gần 2 tỷ bảng kể từ khi Clearlake-BlueCo mua lại cổ phần của Abramovich vào tháng 5-2022 vẫn không có một thủ môn đủ tầm. Nhưng ít nhất họ có … rất nhiều tiền đạo cánh.
Đâu là giá trị đích thực
Rosenior được đánh giá là một HLV trẻ thông minh và đầy triển vọng. Wayne Rooney từng ấn tượng với ông khi Rosenior là trợ lý tại Derby County. Ông cũng bị sa thải khá nghiệt ngã tại Hull City vào tháng 5-2024 sau khi chỉ suýt mất suất play-off Championship. Nhưng bước nhảy từ Strasbourg đến Chelsea là quá xa. Vị trí ở Stamford Bridge đòi hỏi nhiều hơn khả năng trên sân tập. Người đứng đầu cần có sức hút để quản lý kỳ vọng của người hâm mộ và đối mặt với truyền thông. Mỗi lời nói đều có trọng lượng, và Rosenior – cũng như Maresca trước đây – đã nói sai quá nhiều lần. Đó là hệ quả của sự thiếu kinh nghiệm.
Abramovich từng đưa về những "bậc thầy" như Mourinho, Ancelotti, Conte hay Tuchel. Ông muốn những nhân vật lớn với thành tích tương xứng. Giờ đây, Chelsea dường như không muốn điều đó. Họ muốn những tiền đạo cánh mới sáng bóng đầy tiềm năng, nhưng lại tính toán từng đồng ở vị trí thủ môn và huấn luyện viên.
Rosenior là hiện thân của cách tiếp cận “tiêu chuẩn kép” ấy. Và cả ông cùng đội bóng đang phải trả giá.