Hãy bắt đầu từ trận derby định mệnh. Tottenham khởi đầu với sự hứng khởi từ lời kêu gọi "đốt lửa" của người dẫn chương trình sân vận động, nhằm khai thác sự lo lắng của Arsenal. Tuy nhiên, sự hứng khởi ấy nhanh chóng tan biến khi Arsenal tăng tốc. Hiệp hai là thảm họa: Spurs không duy trì pressing cao, thua kém về sức mạnh, năng lượng và niềm tin. HLV tạm quyền Tudor bước vào phòng thay đồ với vẻ mặt nhận ra quy mô thách thức, và thông điệp của ông là: "Hãy nhìn vào gương". Tottenham, một trong những câu lạc bộ giàu nhất thế giới và là thành viên sáng lập Super League, giờ đang đối mặt với nguy cơ xuống hạng – điều mà nhiều fan Spurs đã cảnh báo từ lâu.
Tình hình đang báo động đỏ. Spurs là đội duy nhất tại Premier League chưa thắng trận nào trong năm 2026. Họ đã trải qua chuỗi trận tồi tệ, và thất bại trước Arsenal là đỉnh điểm. Tudor, được đưa về sau sự ra đi của Thomas Frank, thừa nhận đội bóng đang ở "vòng xoáy tiêu cực". Ông chỉ ra rằng, dù các cầu thủ có đam mê, họ thiếu khả năng pressing hiệu quả, thắng tranh chấp tay đôi hay kiểm soát bóng thứ hai. "Chúng tôi cần chạy nhiều hơn, chơi tốt hơn, phòng ngự chắc chắn hơn", Tudor nhấn mạnh. Với 11 trận còn lại, lịch thi đấu bao gồm những đối thủ khó nhằn như chuyến làm khách Fulham cuối tuần này, Spurs cần thay đổi ngay nếu không muốn rơi tự do.
Một trong những vấn đề cốt lõi là "thói quen xấu" từ quá khứ, như Tudor chỉ ra. Ông kế thừa một đội hình đầy chất lượng trên giấy tờ, nhưng thiếu gắn kết và tinh thần chiến đấu. Dù có cầu thủ tài năng, Spurs thường sụp đổ dưới áp lực, như hiệp hai trước Arsenal khi họ không tổ chức tranh chấp đúng nghĩa. Tudor kêu gọi: "Mục tiêu của câu lạc bộ này là gì? Đó là trở nên nghiêm túc".
Sự cạnh tranh cao của Premier League càng làm tình hình tồi tệ hơn cho Tottenham. Giải đấu này đang khó đoán hơn bao giờ hết, với chỉ 6 trận thua đậm (4 bàn trở lên) mùa này – thấp kỷ lục so với 20 trận ở mùa Leicester vô địch hay 32 trận mùa 2023-24. Điều này cho thấy khoảng cách giữa các đội không lớn. Ngay các đội trên đầu như Arsenal hay Man City không thể thư giãn: Họ phải duy trì cường độ cao, dẫn đến mệt mỏi thể chất và tinh thần từ lịch thi đấu dày đặc. Ví dụ, trận hòa 2-2 của Arsenal trước Wolves không phải thảm họa, vì Wolves dù chỉ thắng 1 trận ti82 đầu giải nhưng chưa từng thua đậm (tệ nhất là 0-4 trước Man City). Trong khi đó, Man City chỉ có chuỗi thắng dài nhất là 3 trận, trong khi Aston Villa dẫn đầu với 8 trận – thấp hơn nhiều so với các mùa trước.
Lý do cho sự cạnh tranh này rõ ràng: Dòng tiền khổng lồ trong 13 năm qua đã giúp các đội cuối bảng có HLV giỏi và đội hình mạnh mẽ. Wolves kiên cường, West Ham đáng kính nể, Nottingham Forest vững vàng ở giữa bảng, thậm chí Burnley còn chơi tốt hơn Spurs ở một số khía cạnh. Sự mở rộng Champions League cũng là yếu tố cân bằng bất ngờ: Số trận tăng làm giảm lợi thế của các ông lớn do mệt mỏi, tương tự sau mùa 2015-16.
So sánh với Arsenal càng làm nổi bật bi kịch của Tottenham. Trong khi Pháo Thủ sử dụng trận thắng để "sống dậy" trong cuộc đua vô địch, thì Spurs chìm sâu hơn. Arteta ca ngợi đội mình vì vượt qua nỗi đau từ trận hòa Wolves: "Khi mọi thứ ở ranh giới và người ta nghi ngờ, bạn phải đứng dậy", lời này dường như dành cho Spurs, nhưng Tudor thừa nhận đây là tình huống ông "chưa từng thấy". Fan Tottenham đã lo lắng từ lâu, và giờ, với chất lượng đội hình không còn là lý do bào chữa, vấn đề nằm ở tâm lý và sự thiếu chuyên nghiệp.
Tóm lại, khả năng xuống hạng của Tottenham đang trở nên rất thực tế, và họ cần lột xác toàn diện. Nếu không, họ có thể theo chân Middlesbrough (1997), West Ham (2003), Newcastle (2009) hay Leicester (2023) – nhưng ở quy mô lớn hơn. Thất bại trước Arsenal không chỉ là trận derby tồi tệ mà là lời cảnh tỉnh: Tottenham phải hành động ngay để tránh thảm kịch.