Trước hết, hãy nhìn vào trận derby. Arsenal đã chứng minh sự vượt trội rõ rệt so với Tottenham. Họ kiểm soát trận đấu, tạo ra tới 20 cơ hội so với chỉ 6 của đối thủ, và đáng lẽ có thể thắng đậm hơn. Tuy nhiên, như mọi khi, bóng đá không thiếu những khoảnh khắc kịch tính. Arsenal dẫn trước nhưng lại để thủng lưới chỉ trong vòng 10 phút – một vấn đề lặp lại ở ba trận liên tiếp gần đây. Declan Rice, với phong thái trầm tư như một nhà thơ chiến tranh, đã từ chổ chỉ huy đồng đội giữ bình tĩnh chuyển sang xin lỗi vì lỗi lầm dẫn đến bàn gỡ hòa.
Khoảnh khắc ấy khiến nhiều người lo ngại về "bản năng thất bại" của Arsenal, nhưng cuối cùng, Pháo Thủ đã lội ngược dòng ấn tượng ở hiệp hai. Các bàn thắng từ Bukayo Saka, Eberechi Eze (hai bàn), và Viktor Gyökeres không chỉ đến từ sức ép liên tục mà còn từ những sai lầm ngớ ngẩn của hàng thủ Tottenham – như pha đánh đầu yếu ớt của Radu Dragusin hay tình huống để Gyokeres thoải mái dứt điểm.
Tottenham, dưới thời HLV mới Igor Tudor – người được mệnh danh là "lính cứu hỏa" xuất sắc – lại tiếp tục lộ rõ những điểm yếu cố hữu. Họ để thua Arsenal hai lần với cùng tỷ số 1-4 trong mùa giải, phản ánh đúng vị thế hiện tại: chỉ cách nhóm cầm đèn đỏ 4 điểm. Người hâm mộ Spurs rời sân sớm sau bàn ấn định tỷ số, và dù có điểm sáng từ Randal Kolo Muani với bàn thắng đầu tiên, đội bóng này vẫn chìm trong "địa ngục" riêng: thiếu tập trung, phòng ngự lỏng lẻo, và vị thế dưới cơ trong derby. Chiến thắng này của Arsenal không phải là minh chứng cho sức mạnh vượt trội của họ, mà chỉ khẳng định rằng Tottenham quá yếu để trở thành "kẻ hủy diệt" số phận Pháo Thủ.
Nhưng ý nghĩa lớn hơn của trận thắng nằm ở cuộc đua vô địch với Man City. Như Gary Neville phân tích trên podcast của mình, Arsenal đã "trả lời" hàng loạt câu hỏi khó: Họ có thể ghi bàn? Có thể kiểm soát trận đấu khi dẫn trước? Có thể "giết chết" đối thủ thay vì để họ lội ngược dòng? Và quan trọng nhất, họ có chịu nổi sức ép từ Man City – đội bóng vừa gửi "thông điệp" qua chiến thắng trước Newcastle, với những pha ăn mừng đầy ý đồ từ Erling Haaland và Pep Guardiola. Neville gọi đó là "trò chơi tâm lý": Mọi hành động, từ lời nói đến cử chỉ trên sân, đều là cách truyền tải sức mạnh hoặc khai thác điểm yếu của đối thủ.
Man City, dù không còn là "cỗ máy" như thời đối đầu Liverpool của Jurgen Klopp, vẫn đáng sợ với dàn sao như Omar Marmoush, Haaland, Rayan Cherki, Antoine Semenyo, và Phil Foden, cộng thêm hàng thủ vững chắc và thủ môn xuất sắc. Guardiola là bậc thầy trong những cuộc chiến kéo dài. Neville dự đoán Arsenal sẽ vô địch, nhưng phải "bò qua vạch đích" trong một cuộc đấu đầy gian nan, kéo dài 6-8 tuần nữa. Trận chung kết cúp Liên đoàn ngày 22-3 là cơ hội đầu tiên để Arsenal "gây đau" trực tiếp cho City, nhưng trận cầu quyết định sẽ là chuyến làm khách tại Etihad ngày 18-4. Neville nhấn mạnh: "Nếu Arsenal muốn vô địch, họ phải thắng tại Etihad." Đó là nơi họ có thể "làm im lặng" Man City, tạo lợi thế tâm lý, hoặc ngược lại, bị "đánh bại" như những mùa trước.
Tổng thể, chiến thắng trước Tottenham là "lời nhắn hoàn hảo" từ Arsenal, nhưng cuộc đua vẫn còn dài. Man City sẽ đối mặt Leeds cuối tuần này, trong khi Arsenal gặp Chelsea – ai chơi trước và thắng sẽ tạo lợi thế lớn. Như Neville hào hứng: "Tôi yêu giai đoạn này của mùa giải, khi có cuộc đua vô địch thực thụ. Chúng ta sắp chứng kiến một bom tấn đầy kịch tính." Arsenal đã vượt qua sức ép ban đầu từ City, nhưng để vô địch, họ cần duy trì sự tập trung, khắc phục những sai lầm nhỏ, và sẵn sàng cho những trận "chiến tranh" lớn lao phía trước. Pháo Thủ không được trao vương miện dễ dàng – đó là bản chất của Premier League.