V-League làm khó Hữu Thắng

1. Sau 3 vòng đấu, V-League đang có 45 bàn thắng nhưng 20 bàn trong số đó thuộc về các chân sút ngoại. Chưa hết, 25 bàn của các cầu thủ ngoại thì chỉ có 7 bàn do các tiền đạo ghi. Như vậy, chưa cần HLV Nguyễn Hữu Thắng công bố danh sách đội tuyển quốc gia cho 2 trận đấu cuối của vòng loại World Cup cũng biết chắc là hàng tiền đạo của đội tuyển sẽ là nơi “khô hạn” nhất.

Đây không phải là chuyện mới mẻ gì nhưng ở thời điểm này, có vẻ như tình hình đang ngày càng xấu đi bất chấp nỗ lực cắt giảm ngoại binh của VFF. Hay nói đúng hơn, ngoại binh chưa hẳn là vấn đề của việc thiếu hụt các tay săn bàn nội địa mà là do bóng đá Việt Nam không có khả năng sản sinh những ngôi sao trên hàng công.

2. Nhìn rộng ra, với chỉ 2,37 bàn/trận, V-League có vẻ như đang có chiều hướng nặng về khâu phòng ngự. Đây là vấn đề về quan điểm thi đấu của các đội bóng. Sự cẩn trọng, sợ thua lấn át tính chất trình diễn trong thi đấu. Nhu cầu giành chiến thắng không lớn hơn mục tiêu đừng để thua. Tại sao lại như vậy? Câu trả lời nằm ở cách thức tổ chức và các mục đích thi đấu tại V-League.

Tính tranh đua tại V-League 2016 tập trung quá nhiều vào khu vực trụ hạng thay vì cuộc đua vô địch hay những vị trí tốp đầu   Ảnh: Nguyễn Nhân

Lấy ví dụ: trận HA.GL - Than QN kết thúc mà không có bàn thắng nào là một điều đáng tiếc. Đội chủ nhà vốn chọn lối đá kỹ thuật trong khi đội khách lại không hề thiếu những ngôi sao trên hàng công, thế nhưng số cơ hội mà 2 đội tạo ra lại không nhiều, ấn tượng đậm nhất vẫn là các pha tranh chấp quyết liệt. Tại sao một đội bóng được đánh giá là mạnh hơn, kinh nghiệm hơn, tham vọng hơn như Than QN lại không “dám” chơi đôi công để thắng thay vì chỉ cần 1 điểm?

Ngược lại, trận đấu giữa SLNA và QNK Quảng Nam có 6 bàn thắng thì đến 4 bàn thuộc về cầu thủ Việt, đều là những gương mặt quen như Thành Trung, Phi Sơn, Văn Vinh… Rõ ràng, khi các đội mở trận mà đá, việc cầu thủ nội tham gia vào danh sách ghi bàn sẽ phong phú hơn chứ chẳng phải lệ thuộc hoàn toàn vào các ông Tây.

3. Khi nói về chất lượng của V-League, người ta hay bàn nhiều về khâu đào tạo, về lối chơi thô bạo, về sự thận trọng khi dùng cầu thủ trẻ mà ít khi nói đến yếu tố chiến thuật và quan điểm thi đấu. Các quy định trong công tác tổ chức, thường cũng tập trung vào việc tổ chức trận đấu sao cho an toàn, ngăn ngừa các tình huống bạo lực chứ ít có những động thái khuyến khích bóng đá đẹp, lối chơi tấn công. Tính tranh đua tại V-League tập trung quá nhiều vào khu vực trụ hạng thay vì cuộc đua vô địch hay những vị trí tốp đầu. Chính sự bất hợp lý này dẫn đến cách chọn lựa đấu pháp luôn có xu hướng thiên về phòng thủ ở đa số đội bóng V-League.

Cần phải để ý: Không chỉ có sự thiếu hụt nghiêm trọng tiền đạo mà bóng đá Việt Nam hiện đang cạn kiệt những tiền vệ tổ chức tài hoa. Hơn 15 năm trước, tầm như Nguyễn Văn Sỹ trầy trật không có chỗ đứng ở khu giữa sân, Vũ Minh Hiếu “vô duyên” với đội tuyển. Sau đó, đến thế hệ của Minh Phương, Trường Giang, Vũ Phong… Nhưng giờ đây, thử hỏi có nhạc trưởng giữa sân nào đáng chú ý trong bối cảnh mà các chiến thuật thi đấu tại V-League cứ rập khuôn và cũ kỹ.

HỒ VIỆT

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Phủi 365

Hoàng cao chơi rất hay ở VPL-S2

“Cái đẩu” của Hoàng cao và chất thép lửa như John Terry!

Ở những phút cuối cùng của hiệp phụ trong trận chung kết VPL-S2 tại SVĐ Hoàng Mai (Hà Nội), khi Kardiachain Sài Gòn đang dẫn trước Song Hùng với tỷ số 2-1 và có lợi thế hơn người, ngay thời điểm tưởng như mọi hy vọng đã hoàn toàn tắt hẳn trong cái lạnh giá của Hà Nội, thì Hạnh Ozil phất bóng từ chấm phạt góc và ở trong, Hoàng cao bật lên thật cao, gõ “cái đẩu” của mình, khiến bóng ghim thẳng vào mành lưới của Nhà ĐKVĐ SPL-S3…

Bảng xếp hạng trong nước

Quả bóng vàng