Tình đầu mang tên Robin Van Persie

Có lẽ khá nhiều người sẽ bất ngờ khi tôi nhắc về cái tên Van Persie ngay đầu bài viết! Phải! Tôi thích anh ấy! Và cũng từng yêu như thể “tình đầu”!

Đó là câu chuyện của khá lâu về trước mà trước kia hay bây giờ thì cái tên Robin luôn đặc biệt với tôi như thể các bạn vẫn yêu mến Arsenal, yêu mến Bố Wenger ngay cả khi đã từng có những cuộc dậy sống “Wenger out” từ mùa này qua mùa khác.

Ở Arsenal, đã từng có một Van Persie được mệnh danh “cầu thủ đẳng cấp thế giới” đá cặp cùng huyền thoại Henry trên hàng công. Persie, một trong những “sát thủ trước khung thành” của Arsenal, khéo léo, tinh quái và sở hữu kỹ năng dứt điểm tốt, đó là tất cả ưu điểm mà cầu thủ chân trái này mang lại.

Tôi biết anh ấy là kẻ tội đồ, là kẻ bạc tình bạc cả nghĩa với Arsenal. Nhưng, nghĩ đến Arsenal đã từng sống bằng máu, bằng hơi thở, bằng những bước chạy và những cú bứt tốc ngoạn mục của anh ấy từng cống hiến cho Pháo thủ thì mọi chỉ trích hay trách móc đổ dồn trong tôi tan biến cả! Có thể nói tôi là mẫu con gái sống thiên về tình cảm. Và trong câu chuyện này, có lẽ tôi hơi “ba phải” khi vẫn dành một thứ tình yêu đặc biệt ngay cả khi gã chẳng còn khoác trên mình bộ áo có logo Arsenal nữa.

Ngày gã rời thành phố là ngày mà tôi thầm nguyền rủa, hãy đừng thành công ở nơi ấy! Nhưng, sự thật thì sao chứ? Gã có chiếc giày vàng ngay mùa đầu tiên ở “nhà” mới! Tôi nhớ ánh mắt, nhớ cử chỉ, nhớ cái cách mà gã ăn mừng vào lưới Arsenal, nơi mà gã từng coi là "nhà", từng coi HLV Wenger như người cha thứ 2 trên cõi đời này. Vậy mà... gã dám quá khích như thể chưa từng là cầu thủ của Arsenal. Những phát ngôn “gây sốc” tưởng chừng như thiêu rụi mọi tình yêu, sự mến mộ trước đó. Cảm giác tồi tệ, và khi ấy tôi ngỡ mình vừa bị “anh người yêu” đá phăng ra khỏi cuộc đời khi đang rất hạnh phúc.

Nhưng rồi sao chứ? Tôi ngừng trách móc, cũng chẳng dám đứng trên phương diện nào để thông cảm cho gã nữa. Bởi lúc ấy thất vọng. Là cái cảm giác như thể bị chà đạp niềm tin ngay trước mắt.

Tôi từng cãi nhau với rất nhiều bạn bè về gã. Tôi nghe quá nhiều, tôi lặng yên sau những lời nói thậm tệ của bạn bè dành cho gã. Nếu không bảo vệ được thì hãy im lặng. Lúc đó tôi tự nhủ, “Chỉ cần nghĩ đến việc gã từng làm gì cho Arsenal, thì mọi chỉ trích kia chỉ là những thứ phù du thôi...” Vâng! Lại là tôi, một fan-girl cố chấp, cuồng và say!

Tôi vẫn thường mơ mộng, nếu gã còn ở Arsenal đến giây phút này thì tôi cam đoan gã đã trở thành một huyền thoại và có khi lại có thêm một bức tượng “to đùng” đặt ở trước sân vận động Emirates cũng nên!

Nói gì để tạm kết chuyện tình của tôi bây giờ nhỉ???
À ừ.. giả sử một ngày đẹp giời, trên trang chủ Arsenal có tin chính thức gã về Arsenal, thì...!!! *cười*

#RobinVanpersie - #FirstLove
MOn Arsenal & Nguyễn Đức Đại

QUỲNH ANH (tổng hợp)

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Bóng đá trong nước

Bóng đá quốc tế

Jorginho ăn mừng cùng Kante

Chelsea lên “đỉnh” Premier League: Giờ cao điểm và “bộ 3 hủy diệt”

Lần thứ hai ở “triều đại của mình”, Thomas Tuchel sử dụng cả Kante, Jorginho và Kovacic xuất-hiện-cùng-1-lúc trên hàng tiền vệ của Chelsea. Bước đi táo bạo của “ông thầy người Đức” đã giúp cho Chelsea “bóp nghẹt khu vực giữa sân”, “hạ sát đối thủ”, khi đối đầu với Tottenham Hotspur trong trận đấu diễn ra vào rạng sáng nay. Nhưng trước đó, cũng phải công nhận rằng, Chelsea đã… thoát khỏi quãng “giờ cao điểm” cực kỳ nhạy cảm!

Quần vợt

Niềm vui của Lý Hoàng Nam

Đội tuyển Việt Nam giành vé thăng hạng lên nhóm 2 giải quần vợt Davis Cup

Sự xuất sắc của bộ đôi Lý Hoàng Nam và Trịnh Linh Giang đã mang về chiến thắng quyết định cho đội tuyển Việt Nam trước Malaysia trong trận đấu play off giải quần vợt đồng đội nam thế giới Davis Cup – nhóm 3 khu vực châu Á – Thái Bình Dương giành chiếc vé thăng hạng lên nhóm 2 mùa giải năm sau.