Tiến tới giải thưởng Quả bóng Vàng Việt Nam năm 2009: Thành Lương là số 1

Tôi chọn Phạm Thành Lương cho vị trí cao nhất không chỉ vì màn trình diễn “vị nghệ thuật” của tiền vệ chạy cánh này, mà vì anh là đại diện tiêu biểu nhất cho thế hệ tài năng thứ 3 của bóng đá Việt Nam, kể từ năm 1995 trở lại đây, đồng thời còn là năm thứ 3 liên tiếp cầu thủ này duy trì được phong độ đỉnh cao... 

3 “của hiếm”

Lần đầu tiên nhìn thấy Lương ở ngoài sân bóng, tôi thật khó tưởng tượng một cầu thủ cao chưa đến 1,6m và rất... mỏng cơm, mà nói như trẻ em miền Bắc là “bé như cây kẹo” lại dẻo dai và dũng mãnh đến thế. Kiểu đi bóng của Thành Lương khiến dân đá bóng phía Bắc (nếu chưa xem Thành Lương vài trận) sẽ dự đoán chắc nịch: “Kiểu gì cũng no đòn”. Vậy nhưng 3-4 năm nay, đã có ai phải khiến Lương rơi vào tình trạng “ra sân kèm theo cáng và không trở lại” đâu. Không chỉ giữ được sự tinh quái, tốc độ trong những pha đột phá, Thành Lương còn cải thiện được khả năng dứt điểm và tính đồng đội.

"Sóc nhỏ" Phạm Thành Lương nhận được sự ưu ái rất lớn của giới truyền thông. Ảnh: Dũng Phương

Chơi bóng ở một CLB nổi tiếng về chuyện “tập luyện thì ít, chơi bời thì nhiều” như Hà Nội ACB, nhưng suốt từ ngày lên đội 1 mà vẫn giữ được phong độ đỉnh cao cho đến nay, tôi dám đánh cược rằng, ở Việt Nam hiện nay chỉ có Thành Lương làm được. Vì thế, tôi dành sự ưu ái cao nhất của mình cho “sóc nhỏ” Thành Lương ở danh hiệu Quả bóng vàng 2009.

Tôi bỏ phiếu cho Lê Phước Tứ thay vì Nguyễn Vũ Phong cho danh hiệu “Quả bóng Bạc”, dù thành tích của anh kém hơn người đồng đội ở ĐTVN một chút. Cả 2 cầu thủ này đều thuộc dạng “dị”, khiến nhiều đối thủ nước ngoài phải e dè khi đối đầu, nhưng Phước Tứ đang trong thời kỳ đỉnh cao phong độ, trong khi Vũ Phong đã có dấu hiệu xuống sức. Thậm chí, nếu Phước Tứ ghi được 1-2 bàn trong màu áo đội tuyển quốc gia, sau những pha cướp bóng trước khi tăng tốc phối hợp ít chạm với đồng đội rồi thâm nhập vòng cấm đối phương, có lẽ tôi còn đặt ngang anh với Thành Lương cho đề cử “Quả bóng vàng”.

Bùi Tấn Trường theo tôi xứng đáng có mặt trong nhóm 3 cầu thủ về đầu ở cuộc bình chọn của Báo SGGP. Anh là 1 trong số ít cá nhân đóng góp quan trọng vào vị trí thứ 5 V-League 2009 của một đội bóng hạng xoàng CS.Đồng Tháp. Trong màu áo tuyển U23 và ĐTVN, Trường cũng chơi rất ấn tượng. Một thủ môn sở hữu đồng thời 3 yếu tố: bắt bóng bổng tốt, phát bóng bằng chân chuẩn xác và chỉ huy hàng phòng ngự là của hiếm với bóng đá Việt Nam, nếu không nói là lần đầu tiên xuất hiện từ 15 năm nay.

Sự bền bỉ của Đình Tùng và Merlo

Theo quan điểm của cá nhân tôi, 2 danh hiệu “Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất” và “Cầu thủ ngoại xuất sắc nhất” dành cho các ngoại binh chơi bóng tại Việt Nam xứng đáng thuộc về Hoàng Đình Tùng (Thanh Hóa) và Merlo Gaston (SHB.Đà Nẵng).

Thật ra, Phan Thanh Hưng cũng rất xứng đáng, vì “cánh chim lạ” này tuy không phải là vị trí không thể thay thế cả ở đội bóng sông Hàn lẫn tuyển U23 Việt Nam, cũng như ĐTQG, nhưng mỗi lần ra sân anh đều mang lại cho khán giả những bất ngờ thú vị. Đáng tiếc, “cu Vịt” lại sinh năm 1987, quá mất 1 tuổi. Nguyễn Trọng Hoàng (sinh năm 1989) của SLNA cũng là gương mặt đáng chú ý, nhưng cống hiến của anh rất… thất thường vì lý do chấn thương.

Trở lại với Đình Tùng, có người nói rằng anh ghi 13 bàn tại V-League 2009, nhưng Thanh Hóa xuống hạng nên thành tích đó không thuyết phục, nhưng tôi lại nghĩ khác. Trong một môi trường bóng đá bao trùm không khí chán nản như ở xứ Thanh năm 2009, thì việc vẫn chơi bóng nhiệt tình với hiệu suất ghi bàn cao như Đình Tùng là một thành tích cực kỳ ấn tượng.

Vua phá lưới V-League 2009 thuộc về Lazaro (QK4) và Merlo (SHB Đà Nẵng), với cùng 15 lần sút tung lưới đối phương. Tuy vậy, tôi chọn Merlo vì 3 nguyên nhân: Thứ nhất, Lazaro chỉ chơi tốt giai đoạn 1 còn giai đoạn 2 tắt ngóm, trong khi Merlo ghi bàn khá đều đặn. Thứ hai, tiền đạo người Argentina còn có danh hiệu vô địch V-League với SHB Đà Nẵng. Thứ ba, Merlo hỗ trợ đồng đội tốt hơn, biết hy sinh hơn Lazaro.

Một chút tiếc nuối cho Leandro của XM.Hải Phòng vì xét đến năng lực chuyên môn cũng như tầm ảnh hưởng đến tập thể thì ở V-League hiện nay, không có ai (cả nội lẫn ngoại) là đối thủ của cựu tuyển thủ U22 Brazil. Tuy nhiên, bóng đá là danh hiệu, nên Leandro muốn được vinh danh trong ngôi nhà “Quả bóng Vàng Việt Nam”, anh cần ít nhất là giúp đội bóng đất cảng cán đích ở vị trí… thứ 2 V-League.


AN HƯNG (Báo Thể thao 24h)

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

HLV Park Choong-kyun

HLV Park Hang-seo thay trợ lý trước đợt tập trung vào tháng 8

Mới đây, HLV Park Hang-seo đã có đề nghị VFF bổ sung thêm trợ lý khi ông Lee Young-jin khó trở sang Việt Nam đúng tiến độ tập trung của đội tuyển Việt Nam tới đây. Trợ lý mới mà thầy Park lựa chọn cũng đến từ Hàn Quốc.

Phủi 365

BTC Phủi Bình Dương tiến hành họp kĩ thuật và bốc thăm chia bảng BL1-S2  2021

Khởi tranh BL1-S2 tranh Cúp Minh Châu 2021

32 đội bóng sẽ tranh tài tại giải BL1-S2 tranh Cúp Minh Châu 2021 sẽ chính thức khai màn vào ngày 25-3 tới đây tại sân bóng đá Hải Đăng (Bình Dương).

Bảng xếp hạng trong nước

Ba đội tranh chấp ngôi đầu sau vòng 2

Kết thúc vòng 2 LS V-League 2021, các đội Hải Phòng, Topenland Bình Định và Becamex Bình Dương tiếp tục giành chiến thẳng để thẳng tiến ở ngôi đầu bảng sau 2 trận thắng liên tiếp. Khá bất ngờ khi Hà Nội vẫn chưa có điểm nào để cùng với Hà Tĩnh tạm xếp cuối bảng.

Quả bóng vàng

Ban Biên tập Báo SGGP - đơn vị tổ chức Giải thưởng Quả bóng vàng Việt Nam và những cầu thủ nam, nữ được tôn vinh trong mùa giải 2020. Ảnh: DŨNG PHƯƠNG

Giải thưởng Quả bóng vàng Việt Nam: Bản lĩnh vàng và những hồi ức đẹp

Tròn 25 năm trước, giải thưởng Quả bóng vàng ra đời chỉ từ một ý tưởng lóe lên trong một thời khắc rất đặc biệt của bóng đá Việt Nam: Bàn thắng vàng của Trần Minh Chiến tại bán kết SEA Games 1995. Khi bạn khởi đầu mọi việc bằng một cảm hứng lớn lao, bạn sẽ luôn có trọn đam mê trên cuộc hành trình. Quả bóng vàng Việt Nam cũng vậy.