Nước mắt của hai cầu thủ đá lạc đường bóng

Quốc Anh và cơn mộng dữ

Sân trại giam T16 mùa đông với những hàng cây trơ cành, trụi lá và xám xịt. Cuộc nói chuyện giữa tôi và Quốc Anh có rất nhiều khoảng thời gian chết vì… khóc.

Hai tháng qua, Quốc Anh khóc nhiều và trong những đêm khó ngủ giữa không gian lạnh lẽo của sam tù, cậu tiền vệ 21 tuổi đã mơ những giấc mơ xấu - nỗi ám ảnh với những đường chuyền đứt đoạn, những khuôn mặt nham nhở của những kẻ móc độ, gương mặt đau khổ của mẹ và những đồng tiền dơ bẩn bay tan tác trong không gian đen ngòm… Và cậu bật dậy với những giọt nước mắt ân hận tột cùng khi cay đắng nghĩ đến sự ngưỡng mộ của dân Đà Nẵng - đã xem mình như một “ngôi sao nhỏ” trong bầu trời bóng đá. Thế mà, trời chưa kịp sáng, “ngôi sao nhỏ” của Đà Nẵng đã vội tắt…

“Giờ đây em ân hận vô cùng...”.

- Khi xe chở Quốc Anh từ C14 lên trại giam, Quốc Anh suy nghĩ gì?

- Em hoang mang, sợ hãi và em không nhìn thấy cảnh vật gì chung quanh mình. Nhưng khi ấy, em nghĩ mình chỉ bị tạm giữ theo giấy triệu tập là 4 ngày thôi . Sau 4 ngày ấy, biết mình bị giam luôn thì em rất sợ hãi và hoang mang tột cùng. Khi ấy, em biết mình đã đánh mất đời mình từ đây rồi. Em không bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ phải vào đây khi mà công việc của em đang rất tốt… Xin mọi người hãy tha thứ cho em. Em thật ngu dại…

- Cảm giác lần đầu tiên của Quốc Anh tham gia đá độ thế nào? Và khi nào thì em thấy mình sai trái?

- Lúc đầu, em chỉ nghĩ đơn giản – đấy chỉ như trò chơi đánh bạc nho nhỏ mà không nghĩ là chuyện gì ghê gớm lắm đâu. Sau trận đấu với Myanmar em đã tự cảm thấy sờ sợ. Nhưng những ngày vào đây, suy nghĩ rất nhiều và càng nghĩ em càng giận mình về sự nông nổi, ngu dại của mình, đã không giữ được lập trường ban đầu để sa vào chuyện sai lầm lớn nhất trong đời. Đây là lần đầu tiên làm chuyện bậy bạ trong đời mình, thật ân hận vô cùng…

- Những ngày trong trại giam, em nghĩ đến ai nhiều nhất? Và điều gì khiến em đau khổ nhất?

- Em nhớ nhiều người lắm, nhưng rất nhớ mẹ và lo sợ về bệnh tình của mẹ em. Mẹ em bị bệnh tim, lúc em mới bị gọi ra Hà Nội lấy lời khai, có tin báo em bị bắt, mẹ đã ngất đi. Bây giờ… em thế này, …thật không biết mẹ em như thế nào rồi… (khóc). Em cũng rất nhớ sân cỏ với những buổi tập đến mệt lả người nhưng hạnh phúc biết bao... Chắc mẹ và gia đình em đang sống khổ sở lắm... Em làm nên tội, phải chịu hình phạt đã đành, mẹ em và gia đình bây giờ ngoài kia sẽ phải sống sao đây khi dư luận, những tai tiếng nhắm vào họ và họ có qua được cú sốc này không… (khóc) - Quốc Anh chợt hỏi: Hôm nay ngày mấy rồi cô?

- Hôm nay là 6-3, ngày 8-3 em có thường tặng quà cho mẹ?

- Ngày 8-3 năm nay em không thể gửi đến mẹ bài hát Lòng mẹ qua 1080 và lời chúc mừng tốt đẹp được rồi. Xin Báo Sài Gòn Giải Phóng cho phép em nhắn với mẹ và chị gái câu chúc mừng ngày phụ nữ nhé – Chúc sức khỏe mẹ và chị nhân ngày 8-3. Mẹ ơi, con luôn yêu và nhớ mẹ. Mẹ hãy cố vượt qua khó khăn này cùng con mẹ nhé... (khóc)

- Trong trại giam em có dễ ngủ không? Em thường nghĩ gì trong những đêm tối ở trại T16?

- Em không ngủ nổi. Nhiều đêm thức gần trắng đêm để tự trách mình, ân hận, đau khổ và suy nghĩ về tương lai, về công việc mai sau. Em cay đắng nghĩ - mình sẽ phải làm gì nếu không được đứng trên sân cỏ? Và, nếu không được đứng trên sân cỏ mình sẽ phải bắt đầu từ đâu?

Đây là sai lầm của mình tự chuốc lấy, em sẽ phải tự vượt qua. Em còn trẻ, em sẽ phải tự chọn tương lai cho mình từ nay, không nghe theo lời dụ dỗ của bất kỳ ai để tự đóng cửa vào tương lai mình, như bây giờ. Em chỉ muốn được nói lời xin lỗi ngàn lần đến mẹ và gia đình, đến các chú trong Liên đoàn Bóng đá, các chú ở Đà Nẵng, nhân dân Đà Nẵng và người hâm mộ cả nước - xin hãy tha thứ cho lỗi lầm của em. Xin cho em cơ hội được làm lại từ đầu… Nếu may mắn được quay lại thi đấu em sẽ làm tất cả, trong khả năng có thể của em để chuộc lại lỗi lầm và tìm lại những gì đã đánh mất; em thề, không bao giờ dính đến tiêu cực.

- Một câu hỏi tôi đã hỏi Văn Quyến: Thường, trước khi bước vào trận đấu quan trọng, toàn đội tuyển Việt Nam thường đặt tay lên trái tim mình và hát Quốc ca; thế nhưng em và vài bạn khác đã làm điều sai trái sau đó, cụ thể là trong trận gặp Myanmar, nhiều người cho rằng em “bán rẻ Tổ quốc”, em nghĩ sao?

- (Cúi gầm mặt và im lặng rất lâu, bẻ tay liên tục)… Trong một phút suy nghĩ thiếu chín chắn và không cưỡng lại sự chỉ huy, lôi kéo của người khác, em đã làm điều đáng xấu hổ. Đây là lần đầu tiên trong đời em làm điều xấu này, giờ đây em ân hận vô cùng… Dù sao mọi việc cũng đã diễn ra, tòa án lương tâm em sẽ mãi mãi không tha thứ cho em về việc làm sai trái này. Nhưng… em… thật lòng không bao giờ dám mang ý nghĩ “bán rẻ Tổ quốc mình” đâu. Xin mọi người hãy hiểu cho sự dại dột, yếu lòng của em. Quả là khi ấy em không nghĩ sâu xa được, em tin lời nói của họ (kẻ móc độ) - “Việt Nam vẫn thắng mà, chỉ là thắng ít thôi mà mày vẫn có tiền…”.

- Nếu được nói một câu nào đó với các cầu thủ trẻ, Quốc Anh sẽ nói gì?

- (Lại im lặng rất lâu và thở dài) Các cầu thủ trẻ bằng tôi hay nhỏ hơn tôi ơi – Mọi người luôn hướng về bạn và luôn theo dõi từng bước đi của bạn. Hãy làm sao cho xứng đáng với lòng tin của mọi người, hãy đặt danh dự lên hàng đầu để không đánh mất đời mình vì dại dột và vì tin người hơn tin mình… như tôi.

- Bây giờ, Quốc Anh thèm gì nhất và nếu được ước một điều thôi, Quốc Anh sẽ ước gì?

- Em thèm có mẹ, thèm được chạy nhảy trên sân cỏ, thèm một cuộc sống bình thường… Em thèm khát tự do! Nếu được ước, em chỉ xin ước em sẽ là Quốc Anh của hơn 3 tháng trước đây.

- Nếu cho nói lời nào đó với người hâm mộ cả nước, Quốc Anh sẽ nói gì?

- Cho em được nói lời xin lỗi tới mọi người hâm mộ, tới nhân dân Đà Nẵng và xin hãy tha thứ cho sự dại dột, lỗi lầm đã có của em. Xin mọi người hãy khoan dung với các cầu thủ dại dột, lầm lỡ và cho chúng em cơ hội được làm lại từ đầu...

* Văn Quyến và Quốc Anh, sau hơn 2 tháng ở trại giam T16, nhìn bề ngoài thì có vẻ vẫn khỏe. Nhưng tự trong sâu khuất trái tim, tâm hồn họ, tôi biết họ đang là người đau yếu về tinh thần, luôn sống với những cơn đau đớn tự tâm vì tự đánh mất đời mình bởi những việc làm sai trái.

* Trước khi lên Hà Tây để gặp Văn Quyến và Quốc Anh, tôi đã ngồi trò chuyện khá lâu với Thiếu tướng Phạm Xuân Quắc, Cục trưởng C14, trong căn phòng nhỏ trên lầu 1 ở ngõ 55 Hoàng Hoa Thám, Hà Nội.

Nói về tiền đạo trẻ người Đà Nẵng – Quốc Anh, Thiếu tướng Quắc trầm ngâm, giọng hiền lành như người cha nói về đứa con còn nhỏ: “Quốc Anh là thằng hiền lành, nhưng dại dột. Nó như con cá nhỏ ngơ ngác mới từ ao ra sông đã bị mắc cạn, chưa kịp ra biển lớn. Giá như nó thành thật, tự thú khai báo từ đầu thì có lẽ… chuyện nó có thể đã khác…”.

PHẠM THỤC

Kỳ sau: - Chuyện về những người nắn đường bóng lạc

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Bóng đá trong nước

Minh Vương vẫn chưa thể đồng hành cùng đội tuyển tại vòng loại cuối World Cup 2022. Ảnh: MINH HOÀNG

HLV Park Hang-seo lại căng thẳng với khu trung tuyến

Trong quyết định mới đây, HV LV Park Hang-seo đã phải nói lời chia tay với tiền vệ Minh Vương do chấn thương không kịp hồi phục cho trận gặp Trung Quốc. Đồng thời tiền vệ khác là Trọng Hoàng cũng để ngỏ khả năng ra sân trong những ngày tới.

Bóng đá quốc tế

Jadon Sancho đang có khởi đầu đầy thất vọng khi trở lại quê nhà thi đấu.

Sancho đang khủng hoảng tâm lý?

Jadon Sancho đã quyết định rời nước Đức để trở lại Anh khoác áo Man.United với giá trị lên đến 73 triệu bảng, nhưng cho đến nay ngôi sao trẻ này đang khó khăn tìm kiếm vị trí tại sân Old Trafford.

Quần vợt

Tuyển châu Âu vô địch lần thứ 4 liên tiếp

Laver Cup: Thắng “không giữ mối” 14-1, tuyển châu Âu vô địch lần thứ 4 liên tiếp

Ngày thi đấu cuối cùng của Laver Cup 2021, tưởng chừng là sự “vùng vẫy dữ dội” của tuyển Thế giới, nhưng không phải vậy. Tuyển châu Âu đã bắt đầu ngày thi đấu cuối cùng với bộ đôi Andrey Rublev/Alexander Zverev. Đối thủ của họ là cặp đấu Reilly Opelka/Denis Shapovalov. Sự kết hợp giữa tay vợt cao kều người Mỹ và tay vợt trẻ người Canada không phải “thuốc giải” gì to lớn, khi họ để thua chung cuộc với điểm số 2-6, 7-6 (7-4) và 3-10…

Các môn khác