Người giỏi… sợ VFF

1. Sau khi HLV Miura bị chấm dứt hợp đồng trước thời hạn, ngay lập tức dư luận chú ý đến quan điểm chọn HLV nội của VFF bởi ai cũng thấy là việc này rất khó. Đây không phải là lần đầu VFF tuyển dụng, nhưng tiền lệ không tuyển được người thì quá nhiều, khả năng không ai chịu hợp tác với VFF dễ xảy ra.

Mới đây nhất là việc HLV Trần Công Minh vừa ký hợp đồng làm chuyên viên Phòng các đội tuyển của VFF, đã nộp đơn xin thôi việc để về cầm quân cho đội bóng hạng nhất Cà Mau. Trước đó, một HLV khác là Phạm Như Thuần sau 1 năm làm chuyên viên, cũng xin nghỉ để làm HLV cho Than Quảng Ninh. Ban đầu, VFF dự tính sẽ biến Phòng các đội tuyển thành “nơi bất khả xâm phạm” về chuyên môn, nhưng hiện cả phòng này chỉ còn 2 người lo việc hành chính, chưa có nhà chuyên môn nào chịu về đầu quân.

Hồi năm 2013, HLV Hoàng Văn Phúc cũng từng là nhân viên của bộ phận này, ông từng lập một kế hoạch rất chi tiết nhằm có thể giúp VFF tổ chức lại hệ thống các đội tuyển. Tuy nhiên, sự hào hứng này sau đó bị “dập tắt” khi ông Phúc phải giải trình nhiều lần về thất bại của U.23 tại SEA Games 27. Chán nản, ông Phúc rời ghế về Quảng Nam làm HLV. Chính sự việc này đã khiến HLV Hoàng Anh Tuấn từ chối ký hợp đồng với VFF dù ông được giao quyền huấn luyện đội U.19 trong năm 2015 và cũng chưa có chỗ nào làm việc chính thức. Thay vì làm nhân viên VFF, ông Tuấn tự bỏ tiền túi sang Thụy Sĩ để học bằng HLV bóng đá nhà nghề.

HLV Trần Công Minh (phải) xin nghỉ việc ở Phòng các đội tuyển của VFF để dẫn dắt đội hạng nhất Cà Mau là trường hợp điển hình mới nhất. Ảnh: DŨNG PHƯƠNG

2. Khi nắm đội U.19 Việt Nam dự vòng loại châu Á, có ít nhất 2 lần ông Hoàng Anh Tuấn phải than thở với truyền thông rằng mình bị “bỏ rơi”, khi các kế hoạch chuẩn bị dành cho đội bóng đều không theo đúng ý do ngân sách hạn hẹp. Điều này trái ngược hoàn toàn với đội U.19 của năm 2014 vốn chủ yếu là cầu thủ HA.GL được đi Đông, đi Tây đá hàng chục trận đấu để cọ xát.

Những vấn đề mà ông Hoàng Anh Tuấn gặp phải không mới. Năm 2012, đội tuyển do HLV Phan Thanh Hùng dẫn dắt đã không thể có một trận giao hữu nào suốt 1 tháng trước khi đá AFF Cup 2012. Trường hợp tương tự xảy ra với HLV Hoàng Văn Phúc 1 năm sau trong quá trình chuẩn bị cho SEA Games 27. Các HLV nội luôn chịu nhiều thiệt thòi bởi dường như trong mắt của VFF, họ cũng chỉ là các giải pháp ngắn hạn, mang tính chất thử nghiệm để “đo” phản ứng của dư luận.

Với các HLV ngoại, ngoài chuyện toàn quyền quyết định chuyên môn, họ được đáp ứng mọi yêu cầu và cũng không bị ai can thiệp, đánh giá. Trong khi đó, chỉ 1 trận đấu không như ý tại BTV Cup 2013, HLV Hoàng Văn Phúc đột ngột bị đình chỉ công tác ngay khi giải còn đang diễn ra, rồi sau đó được “phục chức” để tiếp tục cầm quân. Chính cách ứng xử theo kiểu “người nhà” ấy khiến nhiều HLV giỏi của Việt Nam không muốn lên tuyển bởi ngay tại CLB, dù làm việc với các ông chủ giàu có nhưng họ vẫn được toàn quyền, được tín nhiệm, bất kể kết quả thi đấu ra sao.

Bóng đá Việt Nam đang may mắn khi sở hữu hơn chục HLV giỏi xuất thân từ các danh thủ thời “Thế hệ vàng 1995”. Tuy nhiên, cho đến thời điểm này, chỉ duy nhất mỗi HLV Nguyễn Hữu Thắng của SLNA là cho biết mình sẽ “cân nhắc” nếu được VFF mời.

ĐĂNG LINH

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất