Fan Arsenal yêu như thế nào?

10 năm mà cũng có thể là 11 năm, tình yêu không thể đong đếm bằng ngày, bằng tháng. Yêu Arsenal là bạn phải có một trái tim khỏe, khỏe để chịu mỉa mai, khỏe để có thể ngừng đập trong những phút bù giờ nghiệt ngã. 8 năm thì sao, 9 năm thì sao? Chúng tôi trắng tay thì sao? Fan Arsenal xứng đáng là những con người chân thành nhất thế giới. Có lẽ trong 10 năm qua, Arsenal đã dạy cho tôi nhiều bài học về tình yêu mà tôi vẫn cho là bất diệt, cái duy nhất còn tồn tại khi mọi thứ dường như đã sụp đổ. Tớ yêu cậu cũng giống như yêu đội bóng ấy, dường như ở đâu đó, tớ hiểu được rằng mình cứ yêu mà chẳng hề đòi hỏi, cứ yêu một cách ngây ngô ngốc nghếch mà chính cậu cũng phải cười vì những thứ đó. Có lẽ fan Arsenal ai cũng yêu như vậy? Tớ không phải là ai đặc biệt trên thế giới cả, tớ chỉ đến với một tình yêu mà tớ cho là đúng đắn. Arsenal không cho tớ danh hiệu, Arsenal không cho tớ cảm giác đứng trên đỉnh của thế giới, Arsenal có thể thua cả 38 trận trong một mùa giải, thì sao chứ, tớ vẫn yêu. Giống như yêu cậu, cậu cho tớ cảm giác chờ đợi, cậu khiến tớ phải nhớ mong nhưng không thể làm gì hơn,… cái cảm giác mong manh, dễ vỡ ấy, 10 năm nay tớ đã phải trải qua hàng tuần, hàng tháng rồi.

Mỗi tuần, được thấy Arsenal đá đã là một hạnh phúc, mỗi ngày, được thấy cậu vui, đã là một điều may mắn với tớ.

Chúng tớ biết chấp nhận sự thật, và có thể hài lòng với tốp 4 vào cuối mùa. Còn tớ, tớ chấp nhận sự thật rằng có thể tình yêu này sẽ chẳng đi đến đâu.

Yêu một Gooner ư? Tại sao không? Chúng tớ chân thành nhất, chúng tớ bao dung nhất, chúng tớ biết trân trọng từng giá trị nhỏ nhất, chúng tớ biết hài lòng với những gì đã có, chúng tớ biết đâu là những giá trị bền vững nhất mà không phải cứ có tiền là mua được. Tớ cứ yêu cậu, nó làm tớ nhớ đến hình bóng một người đàn ông cặm cụi 18 năm trời trên Highbury và nay là Emirates, từng ngày, từng tháng, nếp nhăn ngày càng dày thêm, sống với áp lực, chịu búa rìu dư luận nhưng ông vẫn ngồi đó vì tình yêu bỏng cháy không lúc nào thôi đỏ lửa, bao năm vẫn chiếc áo ấy, chiếc áo khoác dài nhãn hiệu Nike càng làm người ta không thôi quên sự tận tụy của một người "cha già" với những đứa con bé bỏng. Tớ yêu cậu cũng như người ấy yêu Arsenal, tớ chẳng sợ gì cả, tớ không sợ ngày tháng, không sợ người ta cười, không sợ người ta mỉa mai, châm chọc, tớ chỉ sợ cậu xa lánh tớ, chỉ sợ cậu quên tớ thôi.

Vậy thì cậu còn ngại ngùng gì nữa mà bắt tớ chờ đợi? Định bắt tớ đợi đến lúc khô héo hay sao? không sao, nếu phải đợi cậu tớ vẫn đợi được.

Vì chân lý cuối cùng trên cõi đời này vẫn là tình yêu, yêu còn là cuộc sống và còn sống là còn yêu. Yêu Arsenal, yêu cậu.

Gooner Mai Anh Đức

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Bóng đá trong nước

Môn bóng đá nam thuộc Đại hội Thể thao toàn quốc - lần thứ IX năm 2022 là sân chơi để các cầu thủ U21 cọ xát, tích lũy kinh nghiệm. ẢNH: KIM PHỤNG

Bóng đá nam Đại hội Thể thao toàn quốc 2022: Hà Nội hẹn Nghệ An ở chung kết?

Cùng đứng đầu 2 bảng đấu của mình, đương kim vô địch Hà Nội và á quân Nghệ An sẽ gặp 2 đối thủ “dưới cơ” ở vòng bán kết môn bóng đá nam thuộc Đại hội Thể thao toàn quốc - lần thứ IX năm 2022. Nếu thi đấu đúng sức, việc 2 đội thêm một lần gặp nhau ở trận chung kết không có gì bất ngờ.

Bóng đá quốc tế

Quần vợt

Chiến thắng màu hông của tuyển Davis Cup Canada

Davis Cup Finals: Canada thua thảm ở FIFA World Cup, nhưng Canada lại… vô địch World Cup của quần vợt

Các CĐV yêu thể thao của Canada đang phải trải qua những cung bậc cảm xúc rất khác biệt. Có không ít người cảm thấy buồn bã khi đội tuyển bóng đá Canada đã để thua 2 trận đấu liên tiếp ở vòng bảng FIFA World Cup 2022, nhưng ngược lại, đội tuyển quần vợt Canada mới vừa đăng quang ngôi vô địch World Cup của quần vợt - Davis Cup Finals, lần đầu tiên trong đời…