Để thắng người Thái

1. Trả lời trên FIFA.com, tiền đạo Lê Công Vinh cho rằng, điểm yếu lớn nhất của Việt Nam mỗi khi đối đầu với Thái Lan đó là tâm lý. Và nếu muốn thắng người Thái, quan trọng nhất là “không được sợ hãi”. Nói như Lê Công Vinh chỉ mới đúng có một nửa, chính xác hơn thì Công Vinh vẫn chưa nói hết lý do của việc “tại sao lại sợ người Thái”.

Bao năm qua, Thái Lan luôn là đối thủ cực kỳ khó chịu của bóng đá Việt Nam

Thực ra, đá với bất kỳ đối thủ nào, nếu sợ hãi thì kiểu gì cũng thua trận, chẳng cớ gì phải gặp Thái Lan. Trong bóng đá, người ta gọi đây là cái “dớp”. Cứ đụng là thua, thua mãi thì sợ, sợ thì sẽ lại thua.

Nhưng vấn đề đặt ra ở đây là tại sao lại sợ Thái Lan khi về lý thuyết, trình độ 2 đội không quá cách xa nhau theo kiểu 9 phần thua chỉ có 1 phần thắng. Đấy chính là điều Công Vinh không nói hết.

Theo chúng tôi, nguyên nhân lớn nhất khiến các cầu thủ Việt Nam cứ gặp Thái Lan thì rơi ngay vào trạng thái tâm lý, đó là vì chúng ta luôn ám ảnh trong đầu: Việt Nam ngang bằng với Thái Lan.

2. Việt Nam luôn có truyền thống chơi hay hơn mỗi khi gặp đối thủ mạnh. Tức là một khi đã chấp nhận mình yếu hơn hẳn, thì từ cách chơi đến tinh thần, cầu thủ Việt Nam đều trở nên tốt hơn.

Nhưng với Thái Lan, vì chúng ta chưa bao giờ công nhận họ mạnh hơn mình nên mỗi khi đối đầu, lại cứ phải “tự lên dây cót” tinh thần rằng phải thắng, phải chơi hay. Chưa cần ra sân đá, chỉ để điều đó ám ảnh trong đầu thì kiểu gì cũng rơi vào trạng thái. Bóng đá Việt Nam luôn thất bại vì yếu tố tinh thần là vì vậy. Kể cả khi gặp những đối thủ yếu hơn mình một chút, nếu lượt đi đá thắng, kiểu gì lượt về cũng sẽ thua. Nếu đá bán kết thiệt hay, kiểu gì chung kết cũng xìu như bánh đa nhúng nước. Từ trước đến nay, cứ sau các thất bại như thế, chúng ta lại hay quay sang đổ thừa hoặc nghi ngờ tiêu cực mà không bao giờ phân tích cặn kẽ những thất bại về mặt tâm lý.

Đấy là thứ đã “hại” nhiều thế hệ đội tuyển Việt Nam trong các lần đối đầu với Thái Lan. Cứ gặp họ là lại “căng cứng”, thắng được họ thì mừng như thể vừa vô địch World Cup, rồi vội vàng khẳng định bóng đá Việt Nam đã ngang bằng với Thái Lan, tức là tự gây khó cho mình thêm.

3. Muốn không sợ người Thái và muốn thắng họ, tốt nhất là hãy chấp nhận bóng đá Thái Lan trên tầm chúng ta 1 bậc. Điều đó không có gì phải xấu hổ bởi thực tế nó là vậy cho dù những nhà quản lý tại VFF chưa bao giờ chịu thừa nhận. Người Thái hơn chúng ta không chỉ ở các kết quả đối đầu mà cả uy tín của làng cầu, chất lượng giải vô địch, nền tảng bóng đá phong trào và thậm chí, cả thái độ yêu bóng đá của CĐV. Thay vì xem họ như một đối thủ ngang cơ để rồi cứ phải gồng mình lên cho bằng, thì tại sao không chấp nhận họ là đội mạnh hơn để có một sách lược thi đấu tốt hơn.

Không phải bỗng dưng mà HLV của đội CHDCND Triều Tiên đánh giá Thái Lan mạnh hơn Việt Nam dù họ thua còn ta thì hòa cùng 1 đối thủ. Không phải tự nhiên mà HLV Miura khẳng định Thái Lan mạnh hơn ở trận đấu ngày 24-5 tới và bản thân ông gần như bỏ hẳn đội U.23 để tập trung cho trận cầu với Thái Lan. Chúng tôi tin, đấy là cách tiếp cận trận đấu một cách đúng đắn, chuyên nghiệp nhất.

Hãy tin rằng, một kết quả hòa tại Bangkok vào ngày mai sẽ là mục tiêu quan trọng nhất mà HLV Miura nhắm đến. Đấy chính là điều mà chúng ta cần lúc này: biết mình, biết người.

Hồ Việt

__________________

Đội tuyển Thái Lan công mạnh, thủ hở

HLV trưởng đội tuyển CHDCND Triều Tiên, Kim Chang Bock nhận xét về đội tuyển Thái Lan sau trận giao hữu mà các học trò ông thắng 1-0: “Thái Lan chơi rất thông minh và gắn kết”.

Lời nhận xét đó không quá xã giao của ông Kim, bởi thực tế chủ nhà Thái Lan kiểm soát bóng tới 65%, tung ra 12 cú sút trúng đích nhưng không thể ghi bàn vì thủ môn đội trưởng của ông đã chơi quá hay, trong đó có bắt được quả penalty của Pravinwat Boonyong.

Hàng công Thái Lan đã tung 12 cú sút trúng đích nhưng không thể ghi bàn vào lưới CHDCND Triều Tiên (phải).


Sơ đồ 4-3-3 của HLV Kiatisak triển khai rất mượt. Các cầu thủ Thái Lan rất tự tin phối hợp nhỏ ngay trước vòng cấm địa của CHDCND Triều Tiên hoặc bất ngờ đột phá. Điều quan trọng là các chân sút Thái Lan như Dangda, Boonyong, Chanatip Songkrasin… rất chịu khó dứt điểm từ xa. Nói tóm lại, Thái Lan mạnh từ tuyến tiền vệ trở lên nên hàng công hoạt động tỏ ra đáng sợ.

Tuy nhiên, điểm yếu của Thái Lan mà họ đã để lộ ra từ trận giao hữu với các đàn em U.23 hồi tuần trước vẫn chưa thấy khắc phục là quá ham dâng cao tấn công. Hậu vệ đội trưởng Thira Bunmathan có pha dứt điểm ở cự ly 11m trong tư thế trống trải nhưng lại vọt xà. Chính vì thừa quyết tâm hỗ trợ cho hàng tấn công mà ở trận giao hữu với U.23 cũng như với CHDCND Triều Tiên, khe hở giữa 2 trung vệ và giữa trung vệ với 2 hậu vệ cánh liên tục bị khai thác để dẫn tới thủng lưới. Ba bàn thua trong 2 trận giao hữu vừa qua đều xuất phát từ những sai lầm như thế.

Đúng như lời HLV Kiatisak: Trận giao hữu với CHDCND Triều Tiên đã chỉ cho Thái Lan nhiều điểm cần sửa đổi nữa trước khi gặp Việt Nam vào Chủ nhật này ở trận đầu tiên vòng loại World Cup 2018 là hàng công cần sắc hơn và hàng thủ cần kín kẽ hơn.

H.Hưng

____________________________

Biết người, biết ta

Cái cách HLV người Nhật giao toàn quyền lại cho trợ lý Nguyễn Thanh Sơn ứng biến ở trận giao hữu U.23 Việt Nam - U.23 Myanmar, thể hiện ông Miura coi trọng trận gặp Thái Lan đến mức nào tại vòng loại World Cup.

Sau khi theo dõi trận Thái Lan - CHDCND Triều Tiên, HLV Miura đã tìm ra cách để thắng Thái Lan

Đúng là sau khi hướng dẫn học trò tập buổi cuối cùng, ông Miura đã cùng trợ lý ngôn ngữ bay sang Bangkok “thám thính” thầy trò Kiatisak trong trận giao hữu của chủ nhà với CHDCND Triều Tiên.

Việc người Thái chơi trận giả hay trận thật khi chạm CHDCND Triều Tiên chưa bàn đến, nhưng sự xuất hiện của HLV Miura trên khán đài sân Rajamangala chắc chắn giúp ông thu nạp không ít thứ. Tất nhiên là hết sức bổ ích cho cá nhân ông và cả học trò, khi mà trận gặp Thái Lan trên chính sân bóng đó sắp sửa diễn ra.

Có quan điểm, ở trận đấu với CHDCND Triều Tiên người Thái gần như bung hết sức. Qua đó nhiều con bài tẩy của Kiatisak cũng dần lộ ra và đương nhiên là sau 90 phút, ông Miura thu lại được nhiều thứ hay ho. Kiểu như nhà cầm quân xứ mặt trời mọc biết đâu là nhân tố có thể thay đổi cục diện cuộc chơi của người Thái mà lường trước, chứ không để rơi vào bị động. Sự quan tâm của ông Miura với ĐTVN còn thể hiện qua cách ông trực tiếp có mặt tại Bangkok. Chẳng giống hồi đầu năm ông Miura chỉ cử phó tướng bay sang Malaysia do thám chủ nhà đá với U.23 CHDCND Triều Tiên và sau đó bắt giò người Mã.

Chắc chắn là sau khi thị sát trận đấu của Thái Lan đêm 20-5 ông Miura nhẹ nhõm đi nhiều. Lý giải cho việc này là nhờ ông nắm bắt được phần nào đối thủ đụng độ tới đây, cũng như thoát khỏi giới truyền thông đang bủa vây với câu hỏi, vì sao không đưa Công Phượng sang đất Thái? Trong phát biểu gần nhất, ông Miura tiết lộ cầu thủ nào có phong độ tốt thì được chọn, nhưng thực tế có người vẫn ngầm hiểu rằng ông muốn bảo vệ học trò dưới sự săm soi lẫn áp lực báo chí.

Thực chất thì HLV người Nhật không có quá nhiều lo toan ở ĐTVN, so với “đám trẻ” U.23 còn đá giao hữu tại quê nhà. Cũng bởi hầu hết các tuyển thủ từng chơi ổn định dưới tay của ông kể từ AFF Cup 2014. Nếu như Xuân Thành, Hoàng Quãng, Thành Lương rời đội tuyển vì chấn thương thì có ngay Quang Hải, Tiến Thành giàu kinh nghiệm trám vào, theo đó là một số gương mặt đôn lên từ U.23 hứa hẹn gây đột biến.

Cầu cho thầy trò ông chân cứng đá mềm ở trận đấu trên sân khách trước đối thủ khó nhằn, vốn lành ít dữ nhiều qua nhiều kênh dự báo.  

ĐỨC DŨNG
 

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Phủi 365

Hoàng cao chơi rất hay ở VPL-S2

“Cái đẩu” của Hoàng cao và chất thép lửa như John Terry!

Ở những phút cuối cùng của hiệp phụ trong trận chung kết VPL-S2 tại SVĐ Hoàng Mai (Hà Nội), khi Kardiachain Sài Gòn đang dẫn trước Song Hùng với tỷ số 2-1 và có lợi thế hơn người, ngay thời điểm tưởng như mọi hy vọng đã hoàn toàn tắt hẳn trong cái lạnh giá của Hà Nội, thì Hạnh Ozil phất bóng từ chấm phạt góc và ở trong, Hoàng cao bật lên thật cao, gõ “cái đẩu” của mình, khiến bóng ghim thẳng vào mành lưới của Nhà ĐKVĐ SPL-S3…

Bảng xếp hạng trong nước

Quả bóng vàng