Câu chuyện bóng đá: Nỗi lo Sea Games

SEA Games 25 đã gần kề và lúc này, người ta đang có cảm giác lo âu khi những cái tên để quan tâm, những cầu thủ để đặt niềm tin vào chiến dịch chinh phục chiếc huy chương vàng ở môn bóng đá của đại hội thể thao lớn nhất khu vực dường như vẫn chỉ ở... đâu đó.

Trẻ thì phải dự bị 

Đó gần như là luật bất thành văn ở nhiều CLB, thậm chí nếu tài năng có ngang ngửa với các cầu thủ đã thành danh đi nữa thì các HLV vẫn thường chọn phương án dùng cầu thủ lớn tuổi, lý do được đưa ra chính là kinh nghiệm.

Như ở K.Khánh Hoà, người ta vẫn thấy một Như Thuần đã quá “băm” vẫn được trọng dụng, và sau Thuần sẽ là các cầu thủ ngoại, bởi BHL đội bóng Nha Trang cho rằng, trung vệ chính là vị trí hiểm yếu và không thể có sai sót. Thế nên người ta thấy cảnh những cầu thủ trẻ thường tự phải chọn cách dạt ra biên để tìm cơ hội giúp đỡ các anh lớn khi chấn thương.

Chẳng phải ai cũng có cái may mắn như Minh Đức ở Thể Công, trẻ nhưng có tố chất và quan trọng là “hợp nhãn” HLV Lê Thụy Hải nên từ ngày HLV này lên cầm quân, Đức đã có cơ hội chơi trong đội hình chính nhiều hơn, những sai sót, va vấp dần được sửa chữa.

Tất nhiên, khi Đức chắc suất, khi mà Anh Tuấn “còn nguyên”, thậm chí là Phước Tứ phải đôn lên đá tiền vệ thì Xuân Hợp - một bản hợp đồng tiền tỷ của Thể Công ở mùa này đành lãnh lương để rồi ngồi chơi xơi nước.

Có lẽ Hợp sẽ nhớ lắm cái ngày anh là thủ lĩnh hàng phòng ngự của Thanh Hoá lẫn U23 tại Mekdeka Cup, nhưng có lẽ Xuân Hợp sẽ cũng chẳng buồn lắm, bởi dù sao tiền anh nhận hàng tháng khá cao, nhất là khi so với Quang Vinh, một đồng đội khác của anh cũng ở Thể Công. Vinh là Vua phá lưới giải hạng Nhất ở mùa Thể Công được thăng hạng. Nhưng rồi sự e ngại dùng cầu thủ trẻ đang làm Quang Vinh mất dần đi ý chí phấn đấu lẫn sự nhạy bén.

Từ ngày lên chuyên nghiệp, Thể Công thích dùng Tây để đá tiền đạo, và Quang Vinh chỉ còn biết ngồi ở băng ghế dự bị mà thôi. Thậm chí gần đây, người ta thấy Quang Vinh đang cố tập để đá tiền vệ biên, nơi mà ít cầu thủ Tây nào chịu chơi chỉ để tìm một cơ hội ra sân.

Đến giờ, cái tên Đức Thiện đang được các đồng đội ở lứa U đánh giá là may mắn nhất. Dù anh ít có tên trong đội hình xuất phát, nhưng số lần được ra sân, số thời gian có mặt trên sân của Thiện cũng là niềm mơ ước của nhiều người.

Nhưng xin đừng quá tay 

Tấn Tài đang ở TPHCM để chữa trị chấn thương rách bắp. Đây là chấn thương từ việc hoạt động quá tải suốt một thời gian dài. Mà nào chỉ có Tấn Tài, còn nhiều, nhiều lắm những cầu thủ từng có tên trong đội tuyển lẫn ở lứa U phải ra sân với cái chân đau để rồi suy giảm phong độ trầm trọng.

Nếu như mọi người chưa quên, Minh Chuyên thường xuyên xuất hiện trong đội hình chính thức ở tất cả các cấp độ từ U23 cho đến đội tuyển với băng gối trắng toát dưới thời HLV A.Riedl. Ở đội tuyển không thiếu bác sĩ, thậm chí là bác sĩ giỏi, nhưng quyền quyết định cầu thủ có được trả về CLB để chữa trị và dưỡng thương hay không lại thuộc HLV trưởng, và ông A.Riedl đã “cật lực” vắt Minh Chuyên đến phát sợ.

Không phải cầu thủ trẻ nào cũng có nhiều cơ hội ra sân để thể hiện như Đức Thiện (26, B.Bình Dương). Ảnh: QUANG THẮNG

Hậu quả là đến SEA Games 24 diễn ra ở Thái Lan cách đây 2 năm, Chuyên đã bộc phát chấn thương, đành làm khán giả trên khán đài, và Duy Nam từ một cầu thủ dự bị đã được đôn lên đá chính cấp tốc. Chính sự hụt hẫng này đã là một trong những nguyên nhân khiến U23 Việt Nam thua tê tái.

Cái tên khiến người ta đang lo lắng nhất cho hành trình tới SEA Games 25 tại Lào hiện nay của đội tuyển U23 Việt Nam chính là Tấn Trường. Dường như vị trí thủ môn luôn không dồi dào cho các HLV tuyển chọn.

Sau lứa Hồng Sơn, Quang Huy thì dường như chẳng còn thủ môn nào nổi trội thật sự. Đa phần đều rất yếu tâm lý như Đức Cường hay Tô Vĩnh Lợi, thế nên Tấn Trường chính là cầu thủ “quý hiếm” nhất ở tuyển U23 Việt Nam cho đến lúc này.

Nhưng, có ai biết Trường luôn phải ra sân với cái tay đau. Ngày tập trung đội tuyển trước AFF Cup, người ta đã thấy Trường chấn thương và anh chỉ có thể tập nhẹ bằng chân để duy trì thể lực. Vết chấn thương ấy đã không được chữa trị đến nơi đến chốn khi Trường về CLB và hậu quả là lần tập trung mới đây, Trường lại phải ở nhà vì chấn thương. Tất nhiên về lại CLB, Trường vẫn phải trấn giữ khung thành, bởi đơn giản, anh không làm thủ môn thì đội yếu đi hẳn.

Thật cám cảnh khi nhìn cảnh Tấn Trường luôn phải ra sân dù tay còn đau, trong khi các cầu thủ khác ở tuyến trên đang phải vật vã tìm vị trí cho mình trong cái vòng luẩn quẩn: trẻ không được dùng vì không có kinh nghiệm, mà không được dùng thì đương nhiên không có kinh nghiệm.

Có lẽ, gánh nặng của HLV Calisto sẽ càng nặng hơn khi mà áp lực từ các ngoại binh nhập tịch đang dần biến các cầu thủ trẻ thành người ngoài cuộc.

TẤT ĐẠT

 Đừng để mất bò mới làm chuồng

Đến giờ, có lẽ người ta vẫn không thể quên cú đờ mi vô lê của Trần Minh Chiến vào lưới đội tuyển Myanmar với cái chân băng trắng toát ở đầu gối tại SEA Games 18 ngày nào. Người ta không thể quên Huỳnh Quốc Cường, một cầu thủ Đồng Tháp dong dỏng người với pha đánh gót điệu nghệ vào lưới đối phương.

Tấn Trường hiện đang phải ra sân thi đấu với cái tay bị chấn thương. Ảnh: NGUYỄN NHÂN

Nhưng có ai biết, sau pha vô lê ấy, và sau phút thăng hoa ấy, Minh Chiến đã không còn là cầu thủ chuyên nghiệp nữa. Chấn thương quá nặng đã khiến anh phải rời khỏi cuộc chơi sớm trong khi Lê Huỳnh Đức vẫn còn “cày” được đến hơn 30 tuổi. Có ai thấy tình cảnh Huỳnh Quốc Cường vất vả thế nào ở Sa Đéc trong những tháng ngày không bóng đá vì chấn thương.

 

Ở cấp độ đội tuyển, đôi khi cảm giác chỉ cần vượt qua được ngưỡng, vượt qua được một đối thủ đáng ghét nào đó khiến các cầu thủ quên đi chính bản thân. Thế nhưng, đó cũng là lúc cần đến sự tỉnh táo nhất của BHL bởi chẳng phải HLV ngoại nào cũng biết “sót của” khi hợp đồng của họ thường chỉ được ký với VFF từng năm một.

Bởi thế, người ta cảm kích chuyện HLV Calisto đã cho phép Tấn Trường về nhà dưỡng thương ở đợt tập trung đội tuyển trước khi đi Kuwait, nhưng chẳng phải ai cũng có thể làm như ông, và không phải thời điểm nào ông cũng có thể làm như thế. Hãy nhìn Minh Đức vất vả thế nào khi ở đội tuyển rồi về SLNA với chấn thương triền miên, nhưng không được chữa trị đúng mức. Hãy nhìn Tài Em, Tuấn Phong đang làm khán giả V-League 2009 thì rõ.

Thế nên, trước khi đặt ra câu hỏi tìm đâu ra người, hoặc than thở vì hiếm muộn nhân tài, có lẽ VFF lẫn các CLB nên học cách giữ gìn cầu thủ trước đã.

PHẠM HOÀNG

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Các VĐV của Nga đang phải thi đấu dưới sự đảm bảo  của Ủy ban Olympic quốc gia. Ảnh: HOÀNG YẾN

Khi doping là vấn nạn của thể thao thế giới

Việc nhiều vận động viên (VĐV) dính nghi án doping khi thi đấu ở SEA Games 31 thực sự là cú sốc lớn với ngành thể thao Việt Nam. Đây không là chuyện của riêng nước nào, bởi thế giới vẫn đang trong cuộc chiến cam go với vấn nạn này.

Bóng đá trong nước

Đạt Tín vô địch VPL-S3 đầy xứng đáng

Đạt Tín xứng đáng vô địch VPL-S3 : Sự kết hợp uyển chuyển giữa phủi và futsal

Nhiều người nói Đạt Tín thắng EOC, trước đó loại cả Mobi nhờ cầu chuyên futsal - và lối đá đập nhả di chỗ liên tục với nền tảng thể lực dồi dào kiểu sân 5 - khiến đối thủ bị ngộp. Điều này cũng chưa hẳn hợp lý! Nếu chỉ đơn thuần “chuyên về futsal”, Coach Trung Núi và Coach Tuấn gấu đã có thành tích chứ không thua tan nát ở VPL-S1 và thậm chí đã vô địch ở VPL-S2. Đạt Tín vô địch VPL-S3, trong trận đấu giới CĐV bình luận là “out trình” EOC - nhờ vào sự kết hợp uyển chuyển giữa phủi và futsal, nhờ đội hình đồng đều giàu chất lượng và những cá nhân xuất sắc.

Bóng đá quốc tế

Phong độ ghi bàn chững lại của Harry Kane cũng là lý do khiến tuyển Anh sa sút.

Harry Kane: “Tuyển Anh ở vị trí tốt trước World Cup”

Tiền đạo đội trưởng tuyển Anh, Harry Kane lạc quan đánh giá Tam sư đang ở một vị trí tốt để tiến vào World Cup 2022, bất chấp trận hòa 3-3 với Đức vào thứ hai đã là trận thứ 6 không biết mùi chiến thắng.

Quần vợt

Djokovic sẽ tham dự Tel Aviv Open

Tel Aviv Open: Novak Djokovic hạnh phúc và hào hứng khi quay lại Israel lần đầu tiên từ 2006

“Chuyên cơ” mang nhãn hiệu Novak Djokovic đã hạ cánh xuống Israel lần đầu tiên - kể từ năm… 2006. Tay vợt cựu số 1 thế giới người Serbia sẽ tham dự Tel Aviv Open vốn đang diễn ra tại cụm sân Expo Tel Aviv, với mục tiêu tìm kiếm điểm số duy trì thứ hạng trong tốp 20, để theo đuổi cơ hội giành vé tham dự ATP Finals cuối mùa. Djokovic đang rất là hạnh phúc, và hào hứng.

Các môn khác