Cảm ơn Công Vinh, xin tạm biệt!

Vậy là, Vinh đã giải nghệ, trong nước mắt đớn đau. Trên mạng, người ta chửi anh, mỉa mai anh rất nhiều, như thể, chẳng ai còn nhớ câu chuyện hồi 8 năm về trước, khi cú hất đầu kinh điển của anh trở thành pha hất đổ sự thống trị của người Thái, để bóng đá Việt Nam chạm tay vào Vàng. Chẳng sao cả, một bộ phận không nhỏ người Việt Nam vốn có thói quen phỉ nhổ, hay thậm chí bắn thẳng vào quá khứ, coi rẻ cả lịch sử, huống gì là một cầu thủ bóng đá nhỏ nhoi như anh.

Người ta có thể ghét anh, có thể không hiểu anh, nhưng-lại-ra-vẻ-rất-hiểu-về-anh, vì sự ghen tức, vì chỉ biết tổng hợp rập khuôn những thông tin sang chảnh kiểu lá cái vô hồn trên mạng như một cái computer nhấp nháy. Nhưng những người có dịp ngồi cùng anh, ngồi nhậu, uống bia và tâm tình với nhau, chứ không phải ngồi đối diện bàn cà phê và đấu láo vài câu “tào lao chi địa” rồi nhà ai nấy về, đều hiểu được Vinh là con người như thế nào.

Ở anh, không có sự chảnh chọe, ra vẻ. Ở anh, không có sự biểu diễn, sống không thật lòng. Thực chất, Vinh sống rất tình cảm, đặc biệt với những người thân thiết, và có cách cư xử rất lễ phép, biết trên biết dưới với những người mới quen. Rồi chẳng hiểu thế nào, những ưu điểm của anh lại trở thành thứ để người đời gièm pha và soi mói.

Đôi khi, sự khéo léo và thành công trọn vẹn của Vinh đã làm hại chính anh. Một bộ phận người Việt Nam có thói quen “tha thứ” cho những người phạm lỗi, vì chính họ cũng thường xuyên phạm sai sót và khi họ nhìn vào người kế bên có tì vết, họ sẽ nhận ra “Chúng ta cũng như nhau cả thôi”, hay thậm chí “Chúng ta cùng một phe”.

Có lẽ, lý do đó khiến họ dễ dàng quên đi câu chuyện về Văn Quyến, mà nói theo một số người, là “Bán rẻ danh dự của Tổ quốc”, để khi anh này giải nghệ dù chẳng mang về bất kỳ danh hiệu nào cho quê hương, họ than khóc cho anh. Còn Vinh, sự toàn mỹ chi li của anh lại khiến người ta dị ứng, như kiểu người giàu thì luôn luôn “ác”, luôn “tham lam và bóc lột người khác”, còn người nghèo thì “trong sạch, thật thà”. Và giờ đây, khi người hùng của Việt Nam hồi năm 2008 giải nghệ, họ cười cợt trên nỗi đau của anh.

Anh Lý Chánh kể rằng, có đợt anh ngồi với mấy người bạn Nhật vào thời điểm Vinh đang chơi bóng ở đó. Khi biết anh Chánh đến từ Việt Nam, họ liền lôi máy điện thoại ra khoe những tấm ảnh chụp cùng Vinh và kể đó như là kiểu kỷ niệm của cuộc đời, và họ rất tự hào khi được chụp hình chung với "biểu tượng của bóng đá Việt Nam". Điều đó khiến anh suy nghĩ rất nhiều, tại sao, người Việt Nam lại không thể yêu quý Vinh nhiều như những người Nhật ở bên kia đại dương? Tại sao, người Việt Nam lại đơn giản không thể nhìn thấy điều tích cực như những người Nhật?

Tạm biệt tiền đạo Lê Công Vinh.  Ảnh: T.L

Nói về Vinh, cựu tiền đạo Nguyễn Việt Thắng từng tâm sự với giọng đầy khâm phục: "Đây là cầu thủ Việt Nam chuyên nghiệp nhất mà tôi từng được tập cùng". Sự chuyên nghiệp của Vinh, chắc nhiều người cũng đã biết. Tập chung với đội, anh thường chưa về dù đồng đội đã về, mà ở lại hoàn thiện bản thân với những bài tập riêng. Hay khi bị chấn thương, anh vẫn quyết xin được tập cùng đội, dù chỉ đứng ở trong một góc sân. Với người khác, đó có thể là “diễn”, nhưng tôi hiểu, đó là lúc Vinh cần một bầu không khí nhiệt huyết tập thể kéo anh thoát khỏi những ngày tháng bị ì bởi chấn thương cá nhân.

Vinh đã giải nghệ sau một trận đấu mà chính tôi cũng phải thừa nhận rằng anh chơi khá tệ. Nhưng cầu thủ nào mà không có những trận đấu tệ hại của cuộc đời? Terry của Chelsea chơi như thế nào trong trận bán kết lượt về Champions League 2012? Cahill chơi như thế nào trong giai đoạn đầu mùa giải năm nay với Chelsea? Nếu chỉ vì một khoảnh khắc đó, người ta phỉ nhổ tất cả những gì mà một cầu thủ đã đóng góp, thì quả thật, sự dã man ấy đã đạt đến đỉnh điểm; làm sao có thể hả hê khi người ta đau đớn tột cùng… Những đức tính kỳ quặc ấy không thể là “tính cách mới tốt đẹp” của người Việt Nam vốn có truyền thống “đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau”.

Cá nhân tôi, tôi sẽ mãi trân trọng và luôn nhớ đến những gì mà Vinh đã làm với bóng đá nước nhà. Vì chính tôi, trong cái đêm điên cuồng hồi 8 năm trước, đêm Vinh nâng cao cúp vàng khu vực, đã không thể ngủ và bùng cháy cùng Sài Gòn đến tận 6 giờ sáng hôm sau...

ĐỖ HOÀNG

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Bóng đá trong nước

Bóng đá quốc tế

HLV Ole Gunnar Solskjaer có lý do để lạc quan đưa ra tuyên bố mạnh mẽ. Ảnh: Getty Images

Solskjaer tin Man.United “chắc chắn đã lấy lại phong độ”

HLV Ole Gunnar Solskjaer đã gửi lời cảnh báo đến các đối thủ lớn của mình, gần nhất chính là trận đối đầu Chelsea vào thứ bảy, với tuyên bố rằng đội của ông đã “lấy lại phong độ” sau chiến thắng ấn tượng 2-1 tại Paris SG ở ngày khai màn vòng bảng Champions League.

Quần vợt

Nick Kyrgios đang tận hưởng cuộc sống riêng tư, không quan tâm đến yêu ghét của công chúng

“Gã tiểu tử ngổ ngáo” Nick Kyrgios: Người ta có thể yêu mến hay ghét tôi, nhưng tôi không cầu xin được yêu thích

“Gã tiểu tử ngổ ngáo” người Úc vừa có những bình luận thẳng thắn mới khi vẫn đang “tọa sơn quan hổ đấu”, ngồi ở quê nhà Australia và chứng kiến các giải đấu của ATP Tour 2020 qua… màn hình ti vi. Thẳng thắn, đôi khi có phần ngổ ngáo, không ngại va chạm, Kyrgios vẫn đang “sống thật” với tính cách của chính mình.