Bộ mặt tệ hại

Tuyển Anh ở giai đoạn mở màn Vòng loại World Cup

Tuyển Anh vẫn chưa để thua trận nào ở Vòng loại World Cup – Khu vực châu Âu thuộc bảng F, họ đang dẫn đầu với 3 trận bất bại, giành được 7 điểm, hơn đội xếp thứ nhì là Litva 2 điểm. Nghĩa là, sau khi Sam Alladyce từ chức vì bê bối nói xấu bóng đá Anh, HLV tạm quyền Gareth Southgate vẫn đang đưa tuyển Anh đi “đúng đường” với 2 trận không để lọt lưới bàn thắng nào. Nhưng lẽ nào, đó là kết quả khả quan thật sự, nếu dựa trên phản ánh của điểm số, của kết quả? Hoàn toàn không?

Tuyển Anh chật vật có 1 điểm trước “kèo dưới” Slovenia.

Trong cả 3 trận đấu vừa qua, kể cả khi Big Sam dẫn dắt hay Southgate nắm đội, tuyển Anh đều chơi chật vật trước những đối thủ yếu hơn rất nhiều. Trong trận đấu mở màn với Slovakia, họ phải chờ đến pha ghi bàn đầy may mắn của Adam Lallana ở phút thứ 90+5 mới giành được thắng lợi. Trong trận đấu thứ 2, trước một Malta vốn là “cái rổ đựng bóng”, Tam Sư cũng chỉ ghi được 2 bàn. Và như những gì chúng ta đã biết, họ không ghi được bàn thắng nào trong một trận đấu nhạt nhẽo cả về cơ hội lẫn thế trận trước Slovenia. Bộ mặt tưởng như hào nhoáng của đội bóng đến từ xứ sở Premier League hấp dẫn nhất thế giới, thật ra là một bộ mặt cực kỳ tệ hại.

Nhiều người hỏi, tại sao lại đưa Gary Cahill và Daniel Sturridge trong khi 2 cầu thủ này đá quá dở? Xin thưa, không chỉ Cahill và Sturridge, cả đội hình tuyển Anh đều đá dở. Họ đá dở vì Wayne Rooney chậm chạp ở trên sân và khi Southaget quyết định cất cầu thủ kỳ cựu này trên băng ghế dự bị, thì “mèo vẫn hoàn mèo”, “đá dở vẫn là đá dở”. Không có một trung phong thật sự, lối đá giãn biên sở trường cũng không được tận dụng tốt, các cầu thủ cầm nhịp từng tỏ ra rất sáng tạo ở giải Ngoại hạng Anh, nhưng là khi được chơi xung quanh những vệ tinh đầy chất lượng của nước ngoài, giờ đây tỏ ra đơn độc và bế tắc khi được lắp ráp thi đấu bên cạnh những người đồng hương. Southgate chẳng thể làm gì, vì chính ông cũng là… một HLV dở tệ.

Tuyển Anh đã trải qua bao nhiêu đời HLV, nhưng thành tích cao nhất thường chỉ là lọt đến tứ kết các giải đấu lớn. Chiếc cúp vô địch hồi năm 1966 mà họ từng thắng, khi nhìn lại, hóa ra lại là một trò lừa của lịch sử khi trọng tài công nhận bàn thắng hoang đường. Thứ duy nhất người Anh từng tự hào, đã không còn là một điều đáng tự hào nữa. Họ chỉ còn tự hào khi Premier League liên tục tạo đột phá, trở thành giải đấu đắt giá nhất hành tinh, tiền bản quyền gia tăng vù vù.

Nhưng trong suốt những năm đó, họ có gì để mà huyễn hoặc và tự cao tự đại. Quay lưng với một trung vệ đầu óc như John Terry, để rồi đây loay hoay mãi với những phương án phòng vệ đầy lỗ hổng và sai lầm. Chấp nhận để Fabio Capello ra đi và quay trở lại với bài toán HLV nội, trong khi trong hơn 15 năm vừa qua, nước Anh không có một nhà cầm quân nào tài năng thật sự. Những người nổi đình nổi đám tại Premier League trong những ngày này, đau đớn thay đều không đến từ nước Anh. Và suốt những năm qua, ngoài việc sơn phết tượng đài Rooney, họ còn gì để mà tự hào về một cầu thủ đẳng cấp thế giới? Theo Walcott ư, mới khởi sắc trong vài trận gần đây, nhưng trong màu áo… Arsenal. Harry Kane ư? Chưa bao giờ chơi tốt kể từ khi lấy ghế đội tuyển. Marcus Rashford ư? Đừng ép chín anh ta như đã từng ép chín Michael Owen hay Walcott. Để lại, giờ này, lúc này, tuyển Anh còn những giá trị nào?

Một đội bóng từng tự hào khi sở hữu 2 tiền vệ giỏi nhất thế giới – Frank Lampard và Steven Gerrard, dù đẳng cấp của 2 anh này chưa bao giờ vượt quá cấp CLB, và cũng tự triệt tiêu lẫn nhau khi đá cạnh nhau trong màu áo Tam Sư – giờ không tìm nổi một tiền vệ trung tâm đẳng cấp nào. Henderson chỉ nổi bật trên sân đấu trong trận đấu  với Slovenia nhờ tấm băng đội trưởng màu vàng và chấm hết. Thế nên, hóa ra, vấn đề của tuyển Anh không phải là Rooney đá ở đâu, nên ngồi dự bị hay là không, mà những cầu thủ khác thay anh đều chẳng hơn gì anh ở khả năng tạo đột biến.

Đương nhiên, tuyển Anh sẽ lại giành vé dự World Cup. Nhưng với những con người này, cả từ sân đấu đến băng ghế huấn luyện, với tư tưởng tự cao tự đại nhưng rất bảo thủ và đầy định kiến này, người Anh sẽ lại phải trải qua một kỳ giải đấu lớn đáng thất vọng mà thôi.

NGUYỄN HUY VŨ

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Bóng đá trong nước

Lối chơi lệ thuộc ngoại binh, CLB Sài Gòn dần bị các đối thủ bắt bài

CLB Sài Gòn hụt hơi vì thiếu đa dạng trong lối chơi

Khi cặp ngoại binh Pedro - Geovane gặp vấn đề, lối chơi của CLB Sài Gòn rơi vào cảnh rối bời. Những trận gần đây không đạt kết quả như ý cũng nằm trong việc thiếu sự đa dạng trong lối chơi. 

Bóng đá quốc tế

Mikel Arteta thật sự đã cạn kiên nhẫn với Mesut Oezil. Ảnh: Getty Images

HLV Arteta phản ứng trước chỉ trích từ Oezil

Tiền vệ Mesut Oezil vừa cáo buộc Arsenal “phản bội” sau quyết định loại bỏ anh khỏi thành phần đăng ký cho Premier League mùa giải này, nhưng HLV Mikel Arteta ngay lập tức tuyên bố “cầu thủ đã có đủ cơ hội như bất kỳ ai khác” trong đội hình.

Quần vợt

Djokovic sẽ không bảo vệ ngôi vô địch Paris Masters

Novak Djokovic rút lui khỏi Paris Masters: Không lo vị trí “Đại Tông sư” Masters 1.000 bị Rafael Nadal bắt kịp

Cho dù có tham dự Paris Masters 2020 hay là không, Novak Djokovic cũng không thể tích lũy thêm hay đánh mất đi điểm số, do đó, tay vợt đương kim số 1 thế giới người Serbia đã chính thức quyết định rút lui khỏi giải Masters 1.000 cuối cùng trong năm nay. “Nhà Vua ATP” cũng không quan tâm đến việc liệu Nadal sẽ đến Paris và đăng quang, bắt kịp vị trí “Đại Tông sư” Masters 1.000 của anh…