Andrea Pirlo: Sự im lặng vĩ đại

Một lần nữa, cái tên Pirlo đã không xuất hiện trong danh sách 3 người cuối cùng của cuộc bầu chọn Quả bóng vàng. Như đã bao lần trước. Dường như những nơi chói lọi nhất không bao giờ dành cho Pirlo, hay đúng hơn, anh không chọn đấy là sân khấu cho cuộc đời mình.

Nếu như cuộc đua giành Quả bóng vàng năm nay tiếp tục là cuộc tranh cãi giữa Messi và Ronaldo thì có một điều không làm ai phải tranh luận: sự vĩ đại của Pirlo đến từ im lặng. Bởi con người ấy không cần một Quả bóng vàng để lấp lánh hơn, không cần tên mình phải được ghi trong những cuộc chạy đua bàn thắng mỗi mùa bóng để trở thành chủ đề tranh cãi trên các tờ báo mỗi ngày, cũng chẳng phải nhờ đến những phát biểu đao to búa lớn để cần người khác phải chú ý đến anh.

Pirlo vẫn tỏa sáng thầm lặng trên sân cỏ.

Sau khi bước ra khỏi sân, Pirlo gần như biến mất. Truyền thông chẳng khai thác được gì về anh, và kết quả là câu chuyện về Pirlo cũng không bao giờ được đánh bóng bằng những giai thoại nhỏ mà các tay phóng viên luôn cố gắng tìm kiếm.

Nhưng chúng ta, những người yêu bóng đá và khát khao cái đẹp trong bóng đá, vẫn yêu anh, mà chẳng cần một hiệu ứng nào khác. Giống như một ca sĩ không cần phải nhảy nhót khi trình diễn, vì bản thân giọng hát của anh ta đã là một báu vật, Pirlo chỉ cần chơi bóng thôi là đủ. Trên sân, anh cũng chẳng phải quát tháo, hoặc giận dữ với ai. Pirlo chạy, chuyền, cắt bóng, và mọi cầu thủ xung quanh răm rắp nghe theo, một cách tự nhiên. Như HLV vô địch thế giới Marcelo Lippi đã bảo, tiền vệ của Juventus là một nhà lãnh đạo thầm lặng, nhưng đôi chân đã nói thay anh tất cả. Ông còn mô tả Pirlo như một cầu thủ luôn tạo cảm giác an toàn cho các đồng đội, vì “họ biết rằng họ luôn có một chỗ dựa ở tuyến tiền vệ, nơi luôn có một người không từ chối các đường chuyền của họ, dù anh ta đang ở vị trí thuận lợi hay ngay cả khi bị vây bởi 3 cầu thủ”.

***

Chủ tịch UEFA, Michel Platini nói “với tôi, không ai xứng đáng cho Quả bóng vàng bằng Pirlo”. Còn anh thì nói “với tôi, có tên trong tốp 10 đã là hạnh phúc”.

Người ta có thể tranh cãi về vai trò của Messi và Ronaldo với đội tuyển Argentina và Bồ Đào Nha. Hoặc tranh cãi về việc Messi sẽ đoạt QBV khi ghi nhiều bàn thắng hơn Ronaldo dù năm nay, Barca không đoạt được danh hiệu nào. Nhưng chắc chắn, bóng đá thế giới năm 2012 không thể tranh cãi về một Pirlo đã đưa Juventus vô địch Seria A và nói không ngoa, chính anh đã đưa Italia vào trận chung kết Euro 2012 như một người Italia khác là Roberto Baggio đã dìu Italia vào chung kết World Cup 1994 vậy.

AC Milan đã từng xây dựng chiến thắng dựa trên Pirlo, nhưng khi cho phép anh chuyển sang Juventus, họ có lẽ không ngờ rằng chàng trai vàng của kỷ nguyên Ancelotti có thể tái sinh mạnh mẽ đến thế. Vai trò chiến thuật của Pirlo trước đây là không phải bàn cãi, nhưng ở Juve và đội tuyển Italia những năm thiếu thốn tài năng, anh còn là chỗ dựa về mặt tinh thần cho cả đội, thứ đã từng bị ẩn sau tính cách trầm lặng và sự ít nói của anh.

Phẩm chất thủ lĩnh ấy là bẩm sinh, không cần màu mè, lan tỏa không bằng mệnh lệnh, mà nằm ở chính sức cảm hóa của hành động. Nói không ngoa, Pirlo là người tái sinh lại một lý thuyết mà ở đó, sự thành công của đội bóng đôi khi dựa vào một con người như thời Maradona, của Baggio, của Zidane,…

***

Rồi đến một ngày, gạt bỏ vinh quang phù phiếm, Pirlo sẽ rút lui trong lặng lẽ mà không có cho mình một danh hiệu cá nhân nào. Khi báo chí thi nhau tung hô anh sau Euro 2012, Pirlo đã từng bảo: “Tôi tự giới hạn bản thân trong phòng thay đồ và trên sân cỏ, đó là ranh giới của tôi. Tôi không thích lên ti vi. Tôi không có trang Facebook cá nhân và không biết chat trên Twitter, cũng không có một website riêng, ngay cả khi nhiều người đã mở những tài khoản ghi tên tôi và có hình ảnh của tôi”.

Nếu anh chia tay với bóng đá, thì có lẽ cũng như Baggio, chẳng ai còn biết rằng họ đang làm gì. Chính vì thế, mỗi phút giây còn lại mà Pirlo còn thi đấu đều thật sự quý giá, không chỉ vì đó là tinh túy của cả đời anh. Mà còn bởi sau đó, chúng ta chẳng biết phải lục tìm anh ở chỗ nào, ngoài những cuốn băng hình và ký ức của chính mình.

Sự vĩ đại của Pirlo chính là im lặng tìm một chỗ của mình trong lịch sử. 

TẠ KHÁNH

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất