Tổng kết V-League 2015: V-League “ngậm ngùi” với Thai-League

Thời điểm hoàng kim của V-League từ năm 2007-2010, lúc đó giải ngoại hạng Thái Lan (TPL) chỉ mới bắt đầu cải tổ. Thế nhưng, trong khi V-League sa sút dần đều thì TPL lại đang trở thành hiện tượng đặc biệt của bóng đá châu Á nhờ những bước đột phá mạnh mẽ trong cách làm.

Thua trên… khán đài

Số khán giả trung bình mỗi mùa của TPL kém xa V-League, mùa cao nhất cũng chưa đến 6.000 người/trận, trong khi kém nhất của V-League cũng phải hơn 7.000 người/trận. Có những trận đấu tại TPL, chỉ có vài trăm khán giả đến sân và 50% CLB ở TPL chỉ đá trong các sân có sức chứa từ 5.000 - 6.00 chỗ ngồi. Thế nhưng, ngay từ đầu, các nhà tổ chức TPL đã tập trung vào việc khai thác bản quyền truyền hình để tăng doanh thu cho các CLB, đồng thời thu hút tài trợ. Hiện có đến 4 đài truyền hình trả tiền mua bản quyền của TPL với tổng số tiền cho 3 mùa bóng kế tiếp, từ năm 2016 là 60 triệu USD, chưa kể số tiền nhà tài trợ chính phải bỏ ra cao gấp 3 lần V-League. Nguồn thu này được phân bổ cho từng trận đấu, giúp các CLB trong tốp đầu của TPL có lợi nhuận từ 2 - 5 triệu USD/mùa, dù tiền thưởng cho chức vô địch của TPL (hơn 6 tỷ đồng) chỉ gấp đôi so với V-League.

Thai-League thu hút người xem nhờ những đột phá mạnh mẽ

Những nhà tổ chức TPL biết được điểm yếu về khán giả nên tập trung vào cách thức tổ chức để kiếm tiền. Họ mạnh dạn nâng số lượng đội dự TPL lên 18, rồi 20 CLB; lịch thi đấu trải dài từ tháng 2 đến cuối năm, tạo điều kiện cho các đài truyền hình kinh doanh, nhà tài trợ được quảng bá dài hơi. Khác với V-League đang siết chặt ngoại binh, tại TPL, mỗi CLB được đăng ký 5 và sử dụng đến 4 cầu thủ ngoại trên sân. Điều đáng nói, các ngoại binh của TPL trong 3 năm gần đây đều “hàng chất lượng cao” đến từ Brazil, Nhật Bản và các quốc gia châu Âu. Trong khi những ngoại binh gốc Phi bị dạt sang… V-League. Khán giả không đông, nhưng đổi lại các hoạt động cổ vũ trên khán đài khá bài bản, chuyên nghiệp nên hình ảnh các trận đấu của TPL luôn hấp dẫn.

Thiếu dũng cảm

Rất dễ nhận thấy những nhà tổ chức của V-League chỉ sa đà vào hướng sự vụ, cố gắng “gọt chân cho vừa giày” hơn là dũng cảm tìm hướng đi đột phá. Ví như khi thành tích đội tuyển đi xuống, liền vội cắt giảm số lượng ngoại binh, điều này chưa chắc đã giúp chất lượng cầu thủ nội tăng lên nhưng lại làm mất đi màu sắc hấp dẫn của V-League.  Giải hạng nhất 4 năm qua chỉ còn 8 đội được duy trì, trong khi số lượng CLB tại V-League cố gắng lắm mới đủ con số 14. Lẽ ra nên nhập chung 2 giải đấu trong một giai đoạn quá độ nhất định, đến khi thực sự đủ số CLB chuyên nghiệp rồi hãy tách ra. Ngoài chức vô địch, gần như V-League không còn động lực nào khác khi doanh thu hàng năm của các CLB đều là con số âm; thế nên khi đã trụ hạng thành công, cũng chẳng còn động lực khi số tiền thưởng các trận thắng nhận từ ban tổ chức của một đội trong tốp 5 V-League chưa đến 3 tỷ đồng sau 26 trận đấu. Với bản quyền truyền hình, thay vì chấp nhận rủi ro không bán được cho ai, lại cho phép các đài truyền hình phát sóng miễn phí, khiến giá trị trận hay cũng như trận dở, ai xem cũng được.

Với bối cảnh của bóng đá Việt Nam hiện nay, không thể chờ đợi các CLB nâng cao chất lượng thi đấu để V-League “có giá”. Ngược lại, các nhà tổ chức phải mạnh dạn đột phá về thể thức thi đấu, tăng số lượng ngoại binh và CLB, chấp nhận đầu tư để cải thiện hình ảnh của V-League, tìm cách bán được quảng cáo trên truyền hình và thu hút thêm các nguồn tài trợ, qua đó đầu tư cho hệ thống tiền thưởng trong thi đấu, tăng thêm động lực cho các CLB. 

Ở góc độ vĩ mô, để chất lượng cầu thủ Việt tăng lên cũng cần thời gian, nhưng ở góc độ điều hành, phải làm cho V-League sống động, đáng xem hơn chứ không như hiện nay. Trường hợp của HA.GL mùa vừa qua là ví dụ: đưa U.19 lên V-League là quá rủi ro cho thành tích cũng như sự phát triển của tài năng, nhưng đổi lại bầu Đức lại thắng lớn trong kinh doanh. Đấy không phải là chọn lựa đơn giản nhưng khi cần, phải dũng cảm quyết định.

Khang Việt

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Fanzone