Nếu không có quả bóng vàng...

…thì chắc chắn một điều: chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Cuộc sống vẫn tiếp tục và hàng tuần bóng vẫn lăn trên khắp các sân cỏ cả nước. Hơn một lần, những nhà tổ chức giải thưởng Quả bóng vàng (Báo SGGP) đã tự… dồn mình đến cái chân tường ấy như thể để tìm giải tỏa căng thẳng trong mỗi lần tổ chức…

Bởi sự thật là nếu không có QBV, cũng chẳng sao cả. Giải thưởng là một hình thức để tôn vinh các tài năng bóng đá Việt Nam trong một năm đá bóng. Không có giải thưởng, cũng không hẳn là đã không có ngôi sao nào đó được thừa nhận. Nói cho cùng, một cầu thủ khi ra sân thi đấu, tự họ đã có trách nhiệm với tên tuổi của mình. Họ cống hiến không hẳn là chờ đợi một sự công nhận nào đó. Hơn nữa, bóng đá là môn chơi của tập thể và sự tỏa sáng của một cá nhân, trước hết đã được tập thể ấy thừa nhận bằng thành tích cuối mùa giải.

Tuyển thủ Lê Huỳnh Đức 3 lần đoạt Quả bóng vàng (1995, 1997 và 2002) do báo Sài Gòn Giải Phóng tổ chức

Nhưng cũng có một câu chuyện vui thế này: Một người có nhiều thói quen xấu trong sinh hoạt, khi cơ thể có vấn đề cũng dễ chẩn đoán bệnh hơn là một người chẳng làm gì hại đến sức khỏe mình. Chuyện vui này thì chẳng liên quan gì đến giải thưởng QBV nhưng hãy thử nghĩ xem, sau một mùa giải, khi các giá trị thành tích thi đấu đã được ghi nhận một cách cụ thể, sự có mặt của giải thưởng QBV lại là một cách khác để người ta xem lại “thể trạng” của nền bóng đá. Một năm mà có nhiều ứng cử viên để lựa chọn thì rõ ràng, đấy là thời điểm mà bóng đá nội địa hưng thịnh. Và ngược lại.

Nói như vậy để thấy rằng, vấn đề không phải là giải thưởng QBV có cần thiết hay không mà chính vì có giải thưởng, chúng ta có thể có một cái nhìn nhanh nhất, trực quan nhất về một năm bóng đá. Một kiểu chẩn đoán bệnh trước khi tiến hành khám chi tiết vậy.

o0o

Có quá nhiều lý do để có thể tạm ngưng trao giải thưởng QBV trong 1 hay 2 năm, nhưng lại khó mà tìm câu trả lời cho câu hỏi “nếu không có QBV thì sao?” dù như đã nói ở trên, ai cũng biết chắc chắn là “chẳng sao cả”.

Đây là câu chuyện của cảm xúc. Giải thưởng này đã đi vào đời sống bóng đá một cách thầm lặng để rồi có một chỗ đứng nhất định trong lịch sử bóng đá Việt Nam. Thời gian trôi qua, người ta không còn hỏi “QBV có cần thiết hay không?” mà quan tâm là “làm sao để có những QBV xứng đáng nhất”.

Cảm xúc ấy đi kèm với những kỳ vọng đối với bóng đá nước nhà. Không người yêu bóng đá nào lại không muốn thấy bóng đá Việt Nam phát triển. Cách đây vài năm, người hâm mộ có thể bỏ qua các vấn đề liên quan đến giá trị “ảo” của cầu thủ miễn là ở mỗi cuối tuần, các ngôi sao ấy chơi thứ bóng đá tốt nhất để họ thưởng lãm. Bây giờ cũng vậy, người ta không hề quay lưng với bóng đá Việt Nam mà chỉ là thể hiện sự đòi hỏi khắt khe hơn đối với bóng đá nước nhà. Chẳng ai tiếc tiền để mua vé xem một trận cầu hay. Người ta chỉ tức giận khi phải mua vé vào sân để… xem kịch hay đấu võ.

Và với giải thưởng QBV cũng vậy. Không ai muốn tạm ngưng trao QBV, người ta chỉ tiếc nuối, trăn trở và đôi khi giận dữ khi không tìm được ai để bầu chọn. Âu cũng là sự thể hiện trách nhiệm và kỳ vọng đối với bóng đá Việt Nam vậy.

Hồ Việt

 Không chỉ là những giải thưởng

Như đã có lần đề cập, việc một cơ quan truyền thông xây dựng ra giải thưởng Fair-Play không phải là để tôn vinh những người phát hiện và tố cáo tiêu cực trong bóng đá bởi nói cho cùng, chẳng ai muốn có tiêu cực để phải phát hiện và tôn vinh cả. Giải thưởng Fair-Play chỉ là cách để khuyến khích đời sống bóng đá Việt Nam ngày một tốt đẹp hơn. Giải thưởng ấy tôn vinh các phẩm chất tốt đẹp trong bóng đá chứ không phải đi tìm kiếm cái đẹp trong những phần xấu nhất.

Với giải thưởng QBV do báo SGGP tổ chức cũng vậy. Không đơn thuần chỉ là cuộc bầu chọn xem ai là số 1, ai số 2, số 3… mà là sự ghi nhận nỗ lực cống hiến của cầu thủ trong một năm bóng đá. Có thể khi khởi đầu mùa bóng, chẳng có cầu thủ nào nghĩ đến danh hiệu được trao vào cuối năm nhưng khi đã chứng tỏ năng lực của mình trên sân bóng, chuyện họ nghĩ đến thời khắc được tôn vinh tại giải thưởng QBV là hoàn toàn có thật. Họ sẽ phấn đấu nhiều hơn, sẽ cố gắng tránh xa những phiền phức không đáng có trên sân và ngoài đời. Họ sẽ cố không làm lãng phí những ngày tháng đã dốc hết sức lực thi đấu. Giá trị của giải thưởng QBV là ở chỗ đó.

Chúng tôi còn nhớ, mỗi khi nhận giải thưởng, bao giờ các chủ nhân của QBV đều chung một ước mơ: Cố gắng năm sau sẽ được chọn lần nữa. Khát vọng ấy là có thật và đáng trân trọng. Nói như người từng 3 lần đoạt giải, danh thủ Lê Huỳnh Đức, thì mỗi lần được trao QBV là một cảm xúc khác hẳn khi thời gian trôi qua nhưng mình vẫn được ghi nhận thì đấy chính là hạnh phúc của bất kỳ cầu thủ nào.

Việt Long 

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Thước đo SEA Games

Thước đo SEA Games

Chưa được nửa chặng đường, thể thao Malaysia vẫn đang dẫn đầu với cách biệt khá xa với các đoàn còn lại tại SEA Games 29. Lý do không hẳn vì họ có sự tiến bộ vượt bậc mà vì… là nước chủ nhà.